Các chương
-
Trời sáng, rồi lại quá ngọ. Mùi vị ái ân nồng nàn, ngầy ngật vẫn lẩn khuất khắp tẩm điện. Cuối cùng, lần kết dính thứ tư cũng kết thúc. Vẫn còn giữ được chút ý thức mong manh, San-san lại một lần nữa trút hết mọi thứ bên trong ra ngoài trước ánh mắt của Hoàng đế. Lần này thì cơn sốt có vẻ đã hoàn toàn hạ nhiệt, y nằm bẹp dí trên giường, rã rời, kiệt sức. Cự vật cũng không…-
318,4 N • Completed
-
-
Lần này cũng vậy, Hoàng đế lại một mực gọi San-san là Quý phi ngay cả khi buổi lễ sắc phong chưa diễn ra. Một khi thiên tử đã quyết, dẫu Thái hậu có bất mãn đến mấy thì buổi lễ cũng sẽ được tiến hành như dự định. San-san, một kẻ mang tâm trí không bình thường, lại được sắc phong làm Quý phi khi còn chưa sinh hạ hoàng tự. Và tất cả những đặc ân ấy diễn ra khi y nhập cung chưa đầy tám…-
318,4 N • Completed
-
-
Thực tình mà nói, lực tay của A-nok chẳng được bao nhiêu, lại chưa từng đánh nhau với ai bao giờ nên đương nhiên là chẳng biết đánh đấm ra sao. Cú vung tay ấy tuy chưa đủ sức làm Seol Ga-muk loạng choạng, nhưng chí ít cũng hất văng được bàn tay nhơ nhớp của hắn ra khỏi người y. "Mày điên thật rồi. Mày có biết tao là ai không mà dám..." "Cũng chỉ là một Bình nhân thôi mà?" Giọng A-nok lúc…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Nhìn vẻ nhẹ nhõm lộ rõ trên khuôn mặt Thượng thiện đại nhân, Hae-eon cảm thấy áy náy, gượng gạo viện cớ. "Làm phiền ngươi rồi. Chắc trẫm đi dạo hơi lâu nhỉ?" "Bệ hạ bỏ chạy một mạch như thế chỉ để đi dạo thôi sao?" Thượng thiện đại nhân ngơ ngác hỏi lại. Hae-eon chỉ mỉm cười không đáp, chậm rãi cất bước. Thượng thiện đại nhân lật đật theo sau. "À đúng rồi, Thượng…-
131,9 N • Ongoing
-
-
San-san thẫn thờ nhìn lên trần nhà, miệng mấp máy muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Y không biết phải diễn đạt thế nào cho phải, cứ lẩm bẩm không thành tiếng rồi lại ngậm miệng lại. Cuối cùng, y nhắm nghiền mắt, buông xuôi. Trong lòng bức bối khó chịu khiến nước mắt cứ chực trào ra. Có vẻ như Hoàng đế cũng không mong đợi câu trả lời ngay lập tức, hắn bất ngờ phủ môi mình lên…-
318,4 N • Completed
-
-
"Kẻ nào đây." Ánh mắt lạnh lẽo, sắc lẹm của Hoàng đế quét qua khiến kẻ vừa bước vào tẩm điện sợ đến mức dựng tóc gáy. Gã thanh niên đi theo sau Thái giám Kwak chưa kịp bước tới gần đã vội vàng quỳ sụp xuống, dập đầu sát đất. "Thảo dân Han Ga Seo-won xin bái kiến Hoàng đế bệ hạ vĩ đại. Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế." Hoàng đế đứng dậy khỏi giường. Hắn sải những…-
318,4 N • Completed
-
-
"Đáng lẽ ra cha nên đến sớm hơn một chút, thưa cha." Vì có hai người đã đi trước cha nàng một bước để đến tìm nàng. Đó chính là hai vị phi tần từng được Hoàng đế sủng hạnh trước nàng trong ngày giỗ Hoàng hậu, và hiện vẫn đang dựa vào ân sủng đó để chống lại thế lực của Quý phi mà không hề nao núng: An phi An Eon-yeong và Địch phi Jeok Mun-hui. Bọn họ không nán lại lâu chuyện trò…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Một kẻ độc ác tàn nhẫn như hắn mà cũng biết rơi nước mắt sao? Thấy vậy, San-san càng cảm thấy bứt rứt, như thể mình đã làm sai chuyện gì tày đình lắm. Nhưng thú thực, y hoàn toàn không nhớ ra được điều gì. Chắc hẳn mình đã xuyên không đến một thế giới khác rồi. Nếu không thì làm sao Wol-i có thể sống lại được. Nhưng y lại không dám nói ra suy nghĩ điên rồ này với người đàn ông…-
318,4 N • Completed
-
-
Cảm giác quái gở hệt như vừa trải qua một giấc mơ dài đằng đẵng, nơi một đêm trôi qua ngỡ như đã mấy ngày, nhưng tỉnh dậy lại chẳng đọng lại mảy may ký ức nào. Trời đã sáng bảnh mắt, dư âm nhơm nhớp của giấc mộng mị cũng đến lúc phải tiêu tán, vậy mà một góc khuất trong cõi lòng hắn vẫn cứ bồn chồn, lấn cấn không yên. Tựa hồ như hắn đang bỏ lỡ một thứ gì đó, một…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Bước qua ngai vàng, tiến đến vị trí hàng đầu tiên dành riêng cho Tể tướng, Park Je-mun ngẩng cao đầu, hất hàm nhìn Hoàng đế bằng ánh mắt sắc lẹm, xanh lè. Ông ta không còn là cái bóng mờ ảo giật dây sau tấm rèm nữa, mà đã trở lại với vai trò Tể tướng uy quyền. Ông ta lạnh lùng nhìn xuống Jeok Man-hee đang quỳ mọp dưới đất cầu xin, rồi cất giọng đanh thép quở trách. "Ngươi để ngoài…-
131,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 46 47 48 … 102 Tiếp