Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 120 bìa
      bởi Chung Seiker Bàn tay Hoàng đế vương đầy tinh dịch loãng tuếch do San-san vừa xuất ra. Sau cơn cao trào, San-san nằm sõng soài trên la hán sạp, đưa ánh mắt nhòe lệ nhìn Hoàng đế. Mỗi nhịp thở dốc của San-san khiến bầu ngực vẫn còn hằn rõ dấu tay bóp nắn phập phồng lên xuống một cách đầy khêu gợi. Hoàng đế nhìn cảnh tượng ấy, khẽ lè lưỡi liếm đi vệt tinh dịch dính trên mép bàn tay. Trái tim San-san bỗng…
    • Chương 73: Đại điển sách phong (Thượng) bìa
      bởi Chung Seiker San-san ôm ngực thở dốc, thút thít khóc. Một cảm giác vừa lạ lẫm, vừa đáng sợ ập đến. Chẳng dễ chịu chút nào. Nhưng kỳ lạ thay, y lại không thể thốt lên lời cự tuyệt. Cuối cùng, y chỉ biết khẽ lắc đầu quầy quậy. Khóe môi Hoàng đế nhếch lên một nụ cười ranh mãnh. "Không phải là đi tiểu đâu, đừng lo. Sướng quá thì mới thế đấy. Hửm?" Đợi một lúc cho cơn khoái cảm qua đi,…
    • Chương 23 bìa
      bởi Ly Thiên Tuy nhiên, những điều kỳ lạ không chỉ dừng lại ở đó. Nếu Hoàng đế không bị mất trí, thì gần đây khi hoan ái với San-san, đã có vài chuyện vô cùng lạ lùng xảy ra. Chuyện cúc huyệt của y ướt đẫm một cách kỳ lạ, hắn cũng từng thấy vài nam sủng như vậy nên cho qua. Ướt át thì có gì không tốt cơ chứ. Thậm chí hắn còn cảm thấy hưng phấn khi phần dưới của San-san luôn dầm dề những…
    • Chương 60 bìa
      bởi Hoang Dã My 'Rõ ràng người ta đồn hắn là một nhà sư phá giới cơ mà...' Chỉ đến lúc đó Cheong-ra mới nhận ra sự bất thường trong võ công của Nam Gang-ryong. Ngẫm lại thì, đối với một nhà sư Thiếu Lâm phá giới, không những đan điền của hắn không bị phế bỏ và gân cốt không bị cắt đứt, mà võ công của hắn còn thâm hậu đến mức có thể sánh ngang với một đại đệ tử xuất chúng. Mang theo bụng…
    • bởi Chung Seiker Đã hơn mấy chục ngày trôi qua kể từ khi họ bị kẹt trong hang động. Việc tìm kiếm kết giới vẫn giậm chân tại chỗ, và rồi một ngày nọ, Ho-yeon đột nhiên đổ bệnh nặng. Mu-gyeong chưa từng thấy ai yếu ớt và lạnh lẽo đến thế, hắn chỉ biết ôm chặt cơ thể đang đóng băng của y vào lòng mình để truyền hơi ấm. Có phải tại mấy con cá không? Hôm đó Ho-yeon khen cá ngon nên hắn đã bắt…
    • bởi Chung Seiker Lần này, âm thanh phát ra không trầm đục mà trong trẻo, thanh mảnh như một sợi chỉ mỏng, mơn man, trêu đùa các giác quan của Cheon Mu-gyeong. Trong khi lắng nghe giai điệu còn đang nắn nót, Mu-gyeong không rời mắt khỏi Ho-yeon. Ngồi trên phiến đá phẳng, Ho-yeon gảy vài nốt dạo đầu rồi ngẩng lên nhìn Mu-gyeong, nở nụ cười bẽn lẽn. "Đây là lần đầu ta đàn cho người khác nghe đấy." Nghĩ lại thì…
    • Chương 43 bìa
      bởi Ly Thiên Một canh giờ trôi qua, cự vật căng phồng bên trong cuối cùng cũng từ từ xẹp xuống. Hoàng đế đang xoa bóp hai bắp đùi thon thả của San-san để y bớt mỏi, bỗng dang rộng hai chân y ra. San-san đang nằm nghiêng đành phải nằm ngửa ra, đôi mắt vô hồn đờ đẫn nhìn lên trần giường Giá Tử. "San à." "……" "San à, trẫm đang gọi ngươi đấy." "……Vâng." "Số mệnh đứa bé chỉ đến thế thôi,…
    • Chương 9 bìa
      bởi Ly Thiên Hyun-woo không vào phòng mà ngồi trên sofa đợi Hae-won trở về. Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng... Thời gian càng trôi qua, anh ấy càng sốt ruột. Tự hỏi "Sao cậu ấy vẫn chưa về nhỉ?" Kim đồng hồ đã chỉ 2 giờ sáng. Bỗng anh bật dậy, lao vội lên tầng trên. Có lẽ anh đã đoán một trong hai người có thể biết lý do. "Này! Này, Seo Hae-young!" Hae-young đang chìm sâu trong chăn ngủ say. Anh lắc người…
    • Chương 4 bìa
      bởi Ly Thiên Hoàng đế có thường xuyên lui tới không? Hoàng đế nghĩ gì về nương nương? Có phải từ khi mang thai, nương nương chưa từng hầu hạ bệ hạ đúng không? Ngoài lúc thị tẩm, bệ hạ có bao giờ gọi nương nương đến gặp riêng không? Trong lúc cha liên tục gặng hỏi Wol-i đủ điều, San-san chỉ ngẩn ngơ ngồi trên tọa đôn(1), lặng lẽ cúi nhìn chén trà trong tay. Những câu hỏi của cha, y chẳng hiểu nổi…
    • Chương 44 bìa
      bởi Hoang Dã My Thở hổn hển lấy từng ngụm không khí, Cheong-ra khẽ liếm phần tay vịn đang chạm vào môi mình. Ngay lập tức, một giọng nói sắc lẹm vang lên. "Liếm cho đàng hoàng vào." Bị khuất phục hoàn toàn, Cheong-ra đành le lưỡi ra thêm một chút. Nước mắt giàn giụa vì quá đỗi tủi nhục, y chậm rãi dùng lưỡi liếm phần đầu tay vịn bo tròn. Mùi gỗ sơn mài xộc vào mũi, lấp đầy khoang miệng. Khi y liếm cho…
    Ghi chú