Các chương
-
Phù uu. Chỉ khi yên vị trong xe, Cassian mới thực sự có được không gian riêng tư. Anh nhắm mắt, ngửa cổ ra sau và trút một tiếng thở dài nặng nề. Dù sự việc chỉ mới diễn ra vài giờ nhưng anh cảm thấy mệt mỏi như thể đã qua mấy ngày liền. Lúc này anh chỉ muốn nhanh chóng về nhà nghỉ ngơi, nhưng tâm trí vẫn ngổn ngang trăm mối tơ vò. Còn quá nhiều vấn đề cần phải suy nghĩ. Cái sự hiểu…-
169,9 N • Ongoing
-
-
“Ôi chao, Bliss. Sao mồ hôi mồ kê nhễ nhại thế này.” Đang đi đi lại lại trước cửa phòng Bliss, thấy cậu hớt hải chạy tới, Penelope ngạc nhiên lên tiếng. Chạy thục mạng qua dãy hành lang dài ngoằng của lâu đài nên Bliss thở hồng hộc, định mở miệng hỏi có chuyện gì thì bà quản gia đã nhanh nhảu nói trước. “Được rồi, không sao đâu, vào phòng rồi nói chuyện nhé.” Chẳng hiểu bà…-
169,9 N • Ongoing
-
-
Vừa mới nhẫn tâm quăng quật Bliss lên trời xuống đất không thương tiếc xong, Cassian đã thản nhiên ngồi uống bia, cười đùa rôm rả với đám bạn. Cái đồ tồi tệ, đồ khốn khiếp. Thật sự là một tên tồi tệ. Mới lúc nãy còn hành hạ người ta xong, giờ lại có thể trơ trẽn ngồi uống rượu cười đùa như vậy, thật không thể tin nổi. Bliss tức giận đến mức nắm chặt hai tay run lên bần…-
169,9 N • Ongoing
-
-
“Tớ xem cậu có đổi ý không thôi. Vậy là tính cả tớ và cậu nữa là bốn người.” “Thêm một người nữa, không sao chứ?” “Một người?” Trước câu nói đột ngột, Cassian nhíu mày, Jeffrey cười cợt nhả đáp. “Ừ, bạn tớ. Càng đông càng vui mà?” Tiếp đó, cậu ta nháy mắt một cái. Cassian cảm thấy có chút cấn cấn trong lòng, nhưng ngay sau đó Jeffrey đã cười phá lên ha hả như…-
169,9 N • Ongoing
-
-
Nghe vậy, Bliss lại nghiêng đầu sang hướng ngược lại, vẻ mặt ngơ ngác. “Đậu phộộộng?” “Đúng rồi, là cậu đấy.” Cassian nghiến răng đáp lại. Cái thằng nhãi ranh này, đợi lúc tỉnh rượu mình sẽ cho nhóc biết tay. Đang thầm thề sẽ vác nó lên vai đánh cho nát mông thì Bliss đưa tay túm lấy cà vạt của anh. Cassian gác một tay lên thành bồn tắm, tựa má vào tay, cau mày nhìn cậu nhóc…-
169,9 N • Ongoing
-
-
Lý lẽ của Penelope nghe quá thuyết phục. Thuyết phục đến mức không thể tìm ra kẽ hở nào để phản bác. …Nhưng mà. “Thế tại sao cậu lại ngồi chễm chệ ở đó?” Nghe giọng điệu đầy bực dọc của Cassian, Bliss chớp chớp đôi mắt tròn xoe, ngây thơ đáp. “Chẳng phải ngài bảo tôi ở đây đợi ngài tắm xong sao ạ.” Lại một lần nữa, Cassian cạn lời. Tức thay, cái hạt đậu phộng…-
169,9 N • Ongoing
-
-
"Hộc... hộc." Trên con đường núi, một nam nhân mặc đạo phục rách rưới tả tơi đang liều mạng chạy. Nam nhân trông vừa chừng qua tuổi lục tuần ấy tên là Hee Bi-yeon (Hy Bị Liên). Mới cách đây không lâu, tại Thái Bạch Môn (Taebaekmun) nằm ở Tần Xuyên (Jincheon), y vẫn còn là một vị trưởng lão. Đồng thời, y cũng là một cao thủ tuổi xế chiều, đường hoàng ghi danh vào Tinh Thập Tam Tọa (Seong…-
12,0 N • Ongoing
-
-
May mà trong phòng tối om. Bliss tự nhủ, cố nín thở để điều hòa nhịp tim. Nếu phòng sáng thì chắc chắn mình đã bị lộ tẩy rồi…! Cassian đang tựa người vào lan can ban công. Dù cánh đồng cỏ rộng lớn ngoài kia đã bị bóng đêm nuốt chửng, chẳng còn gì để ngắm nghía, nhưng hắn ta cứ đứng chôn chân ở đó, mặc cho gió đêm lạnh lẽo thổi qua, hai tay bám chặt lan can, đăm đăm nhìn về một…-
169,9 N • Ongoing
-
-
Hớn hở reo lên rồi vội vã mở tung cửa, thế nhưng đứng trước mặt cậu lại là một nhân vật hoàn toàn nằm ngoài dự đoán đang nở nụ cười tươi rói. Bliss kinh ngạc mở to mắt, đứng chết trân tại chỗ. “La,” “Bliss, nhớ em quá đi!” Cô gái cao hơn Bliss cả cái đầu chẳng để cậu kịp hỏi han gì, đã ôm chầm lấy cậu rồi dụi dụi mũi vào tóc cậu rối rít. Cái tên định thốt ra khỏi…-
169,9 N • Ongoing
-
-
Sống mũi cay xè, tiếng khóc nghẹn ngào tự động tuôn ra. Thấy Bliss sụt sùi, Koi cuống quýt rút khăn giấy trên xe, cẩn thận lau mặt cho con. “Trời ạ.” Ashley khẽ chép miệng thở dài. Nước mắt lưng tròng, Bliss bắt đầu thút thít khóc. “Sao thế nhỉ? Con mơ thấy ác mộng à?” Koi lo lắng vừa lau nước mắt vừa xót xa nhìn con. Nhưng Bliss vẫn nhắm nghiền mắt, khóc thút thít trong cơn mơ…-
169,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 32 33 34 Tiếp