Các chương
-
Hà, ha ha. Hoàng đế bất ngờ vùi mặt vào hõm cổ San-san, bật cười đến rung cả hai vai. Tiếng cười mang theo sự sắc lạnh, nhưng San-san nào có nhận ra. Y chỉ đang ngượng ngùng đỏ mặt, nhớ lại cuộc trò chuyện với Myeong-ok vài ngày trước. "Bệ hạ là người thay lòng đổi dạ nhanh lắm. Ngài ấy luôn thích những nhan sắc mới lạ. Hôm nay ngài ấy có thể sủng ái công tử hết mực, nhưng biết đâu…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Thần xin bái kiến Hoàng đế bệ hạ. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế." Khi mặt trời vừa ngả bóng về tây, Hoàng đế - sau khi giải quyết xong núi tấu chương ứ đọng - lại đến Vị Ương cung như thường lệ. Myeong-ok vội vã bước ra nghênh đón, quỳ rạp xuống hành lễ, kéo theo cả đám cung nhân Vị Ương cung nhất tề quỳ rạp theo. Chỉ riêng San-san là vẫn đứng ngây ra đó.…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Ánh mắt Hoàng đế lóe lên tia sáng rùng rợn. Một khi đấng quân vương đã phẫn nộ thì chẳng ai có thể ngăn cản. Myeong-ok cũng đành bất lực đứng nhìn. Tất cả cung nhân Vị Ương cung, Hỗn Đường ty, và cả những người phụ trách Ngự Hoa viên đều bị lôi đến Thận Hình ty chịu hình phạt đánh trượng. Tuy nhiên, chẳng một ai dám oán thán nửa lời. Một người do chính tay Hoàng đế đưa vào cung,…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Lùi lại vài bước, San-san vấp phải rễ cây, ngã phịch xuống đất. Con hổ khổng lồ cũng nhích lên từng bước, thu hẹp khoảng cách với con mồi. Người xưa có câu, đi rừng mà lỡ chạm mắt với hổ, thì chỉ riêng cái uy lực từ ánh mắt ấy thôi cũng đủ khiến người ta sợ hãi đến chết khiếp. Quả đúng là như vậy. San-san cứng đờ người, không thể nhúc nhích nổi một phân. "……A." Mình…-
153,2 N • Ongoing
-
-
San-san giật mình đánh thót, cả người cứng đờ. Không cần cầm cương, Hoàng đế vẫn ngồi vững vàng trên lưng ngựa, tay còn lại thô bạo bóp lấy cằm San-san, ép y quay mặt lại. "Ưm!" Chưa kịp phản ứng, một nụ hôn nồng nhiệt, cuồng bạo đã giáng xuống. Chiếc lưỡi nóng rực, ướt át của hắn mạnh mẽ xâm nhập, quấn chặt lấy lưỡi San-san. Mùi mồ hôi, mùi máu tanh, hòa quyện với mùi nam tính…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Hoàng đế đặt vội bầu rượu đang uống dở lên chiếc bàn nhỏ gần đó, dùng cánh tay phải còn lành lặn vuốt ngược mái tóc rối bù rồi tiến lại gần San-san. Chắc hẳn vì quá căng thẳng, yết hầu San-san cứ liên tục chuyển động lên xuống. Nhìn theo chuyển động ấy, Hoàng đế thầm nghĩ, nếu không có cái yết hầu này, chắc chẳng ai phân biệt nổi đây là nam hay nữ. Hắn buông mình ngồi phịch…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"……Dạ?" Hoàng đế nhớ lại mỗi lần bắt y khẩu giao, y đều nhăn nhó, khổ sở. Thế nên hắn cũng chẳng mấy khi bắt y làm chuyện đó. Ngược lại, hắn còn thường xuyên khẩu giao cho y hơn. Dù San-san chẳng bao giờ đòi hỏi, nhưng chỉ vì cái cự vật nhỏ xinh ấy quá đáng yêu nên hắn cứ muốn ngậm lấy mãi. Tuy nhiên. Hoàng đế khẽ lắc đầu, xua đi những dòng suy nghĩ mông lung. "Nếu cứ thế…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Ưm, á ức, Thập lang, á! Đau, làm ơn, a a! Hức." San-san hoảng hốt, lúng túng như thể đây là lần đầu tiên trải qua chuyện này. Y quằn quại, uốn éo người không biết phải làm sao, huyệt động cứ vô thức co thắt, bóp chặt lấy cự vật của Hoàng đế. Phù, Hoàng đế thở hắt ra một hơi thật sâu, rồi bắt đầu gieo rắc những nụ hôn ướt át lên khắp vùng cổ và vai San-san, để lại vô số dấu…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Hoàng đế rũ mắt nhìn San-san đang thút thít, khẽ nhíu mày khó chịu. Hắn thấy gai mắt khi y lại đi khóc thương cho một gã phụ thân tồi tệ như vậy. "Chính vì là phụ thân của ngươi nên càng không thể giữ lại mạng sống. Trở thành phu thê với trẫm là như vậy đấy. Có một kẻ ti tiện, hèn hạ như thế làm cha vợ, thì thể diện của Hoàng hậu để đâu cho hết? Thà chết đi còn hơn, cũng là vì…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Hình phạt chỉ thực sự phát huy tác dụng răn đe khi nó được đem ra làm gương. Và tấm gương ấy phải đủ sức tạo ra một nỗi khiếp sợ tột độ thì mới có hiệu quả. Nếu không, sự trừng phạt cứ dai dẳng, dai dẳng mãi, cuối cùng dù có giết thêm bao nhiêu người đi chăng nữa cũng chỉ chuốc lấy sự phản cảm, chống đối mà thôi. Lên ngôi từ năm mười lăm tuổi, đã nếm đủ mọi đắng cay…-
153,2 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 32 33 34 Tiếp