Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 17: Lễ hội (1.6) bìa
      bởi Ly Thiên Một cảnh tượng không hề xa lạ. Thế nhưng, đối với người mẹ dường như đang đứng ở một thế giới khác xa hơn khi ở cạnh Ko Yo-han, tôi thậm chí không thốt nổi một lời chào. Cho đến khi bà thu lại ánh mắt từ Ko Yo-han và ném cho tôi một cái nhìn như thể đang ban ơn, tôi vẫn không thể nói thêm lời nào. Câu nói đầu tiên mà mẹ ném cho tôi rốt cuộc cũng chỉ là một mảnh vụn của sự tử tế…
    • Chương 16: Lễ hội (1.5) bìa
      bởi Ly Thiên Trong suốt 40 phút của vở kịch, Kang Tae-eon hoàn toàn tập trung vào sân khấu. Khi Giselle phát điên nhảy múa cuồng loạn, khi cô quằn quại trong nỗi đau tột cùng, thứ mà Kang Tae-eon nhớ đến lại chính là tôi. Đó là hình ảnh khuôn mặt trắng trẻo, nhợt nhạt của tôi nhăn nhúm lại trong đau đớn. Lần đầu tiên bị cậu ta chà đạp, dù khóc lóc đau đớn nhưng thay vì la hét, khuôn mặt đẫm nước mắt của…
    • Chương 15: Lễ hội (1.4) bìa
      bởi Ly Thiên Từ bờ vai thon thả cho đến vòng eo săn chắc, nhìn chằm chằm vào cơ thể thoắt cái đã được che giấu dưới lớp áo thun mỏng manh, gã chép miệng chép môi thèm thuồng. Đó là một vẻ mặt vô cùng tiếc nuối. Dù chỉ nhìn thoáng qua, Park Jeong-dae đã kịp đưa ra những đánh giá của riêng mình. Bố mày chưa từng vã đến mức phải lột quần một thằng đực rựa ra để chơi, nhưng nhìn cái dáng vẻ căng…
    • Chương 14: Lễ hội (1.3) bìa
      bởi Ly Thiên Chuyến đi Ý của Chủ tịch Kang đã được định sẵn là sẽ có Kang Tae-eon đi cùng. Nói chính xác thì người được bố của Ko Yo-han mời là Chủ tịch Kang chứ không phải Kang Tae-eon. Sau khi nhanh chóng tính toán thiệt hơn, Kang Tae-eon mỉm cười rạng rỡ và tự tay mở cửa phòng. "Cậu cứ nói lại là nếu được mời thì đó là một vinh dự nhé." "Chắc bố tôi sẽ vui lắm vì lâu lắm rồi tôi mới làm…
    • Chương 13: Lễ hội (1.2) bìa
      bởi Ly Thiên Trông giống như một bức tranh màu nước nhạt nhòa, gần như không có sắc độ vậy. Cậu cũng thế. Hiểu rõ ý nghĩa ẩn sau câu nói đó, ánh mắt của Ko Yo-han lại một lần nữa thu trọn hình ảnh Lee Shin-woo. Một đứa trẻ dù tài năng có hơi kém cỏi nhưng luôn nỗ lực và chăm chỉ, đó là lời nhận xét của giáo viên phụ trách về Lee Shin-woo. Đối với Ko Yo-han, Lee Shin-woo cũng chỉ là một thành viên cùng…
    • Chương 12: Lễ hội (1.1) bìa
      bởi Ly Thiên Một bàn tay lạnh lẽo lặng lẽ chạm vào trán tôi. Lại còn vuốt ve đôi má, vỗ về khóe mắt. Trước cái chạm dịu dàng đó, không hiểu sao tôi lại cảm thấy tủi thân và muốn làm nũng nên khẽ bật ra một tiếng rên rỉ. Cùng lúc đó, tôi chợt nhận ra. Thì ra là mơ.... Nếu không phải là mơ thì làm gì có bàn tay nào vuốt ve tôi ấm áp thế này. Ở một góc ngực, cơn đau nhói âm ỉ trào lên. Dù chỉ…
    • Chương 11: Cuộc gọi (8) bìa
      bởi Ly Thiên Về bề ngoài, đó là một biện pháp nhằm chăm sóc người mẹ đang dưỡng bệnh ở Ha-gyeong, thế nhưng không một ai ngây thơ tin vào điều đó. Đủ mọi lời đồn đoán nổ ra. Có lẽ ngài ấy rốt cuộc cũng chán bà vợ hai rồi chăng. Cũng đến lúc rước người mới về nhà rồi đấy chứ. Tuy nhiên, chính bản thân Kang Tae-eon mới là người muốn nhập học ở thành phố trực thuộc trung ương, và sau khi…
    • Chương 10: Cuộc gọi (7) bìa
      bởi Ly Thiên Vừa nhấc đùi tôi đang nằm trên giường lên, Kang Tae-eon vừa đẩy tới. Ọc, cùng với âm thanh nhạy cảm phát ra từ hậu môn, lớp gel trong suốt chảy ròng rợn. Dù đã mất khá nhiều thời gian trong phòng tắm, nhưng tôi vẫn không có đủ thời gian để nới lỏng phần dưới cho đủ rộng. Ở bên ngoài chẳng hề có một tiếng thúc giục nào, thế nhưng chính sự im lặng đó lại khiến tôi ở trong phòng tắm…
    • Chương 9: Cuộc gọi (6) bìa
      bởi Ly Thiên Nhận lấy mẩu giấy, ngay lập tức cửa sổ đóng sầm lại một cách phũ phàng. Chẳng có nơi nào để nhận điện thoại, với khuôn mặt ngơ ngác, tôi nhìn người quản lý qua ô cửa kính. Sau đó, tôi rủ mắt xuống mở mẩu giấy ra xem. Bên cạnh thời gian nhận cuộc gọi, tên người gọi và mối quan hệ với tôi được ghi chép rõ ràng. 7 giờ 3 phút tối. Mẹ của Lee Shin-woo. Như thể nhìn thấy một thứ…
    • Chương 8: Cuộc gọi (5) bìa
      bởi Ly Thiên Nhận lấy món đồ, ánh mắt nghi ngờ của dược sĩ thoáng hiện lên không thể che giấu. Cố gắng phớt lờ ánh mắt đó, với vẻ mặt thản nhiên, tôi trả tiền rồi xỏ túi ni lông đựng đồ vào cổ tay. Sợ nhỡ đâu dược sĩ lại bắt chuyện gì đó, mang theo nỗi sợ hãi tột độ, tôi cắm đầu bước ra khỏi hiệu thuốc mà không dám ngoái nhìn lại một lần. Trên vầng trán nhợt nhạt từ lúc nào đã rịn…
    Ghi chú