Các chương
-
Khuôn mặt Hầu tước hướng về phía Cassian vô cùng căng thẳng và nghiêm nghị. Cũng phải thôi, Cassian thầm nghĩ. Trong một bữa tiệc thượng lưu, nơi quy tụ toàn những nhân vật tầm cỡ được chắt lọc kỹ càng, ai mà ngờ lại xảy ra một màn ẩu đả náo loạn nhường này cơ chứ. Đã thế, đích thân ông ấy lại còn bị con Capybara điên đó giật gậy hành hung. Tuy anh đến đây với mục đích chính…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Nghe câu hỏi ấy, San-san ngơ ngác nghiêng đầu khó hiểu. Tại sao người này lại xưng "trẫm" cơ chứ, thật đáng ngờ. Nhìn điệu bộ ngốc nghếch của y, Hoàng đế bật cười, đưa tay búng nhẹ lên chóp mũi nhỏ xíu. "Lần này thì đừng có quên nữa đấy." San-san lại tiếp tục nghiêng đầu. Lời nói khó hiểu của đối phương khiến y tạm thời quên đi cả hoàn cảnh hiện tại. Ngay lúc y toan mở miệng…-
153,2 N • Ongoing
-
-
San-san không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Phải chăng là vì bộ phận sinh dục của y không trọn vẹn. Nhưng mà, "Th-thần không biết ạ. Thần xin tội, bệ hạ." Vì ghét sự thương hại, y đã nói dối. San-san cực kỳ ghét bị người khác thương hại. Y ghét những người họ hàng cứ nhìn y mà tỏ vẻ xót xa, thương cảm chỉ vì y ngốc nghếch, hay vì y là yêm nhân. Dẫu có ngốc đến đâu, y cũng không đến…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Hoàng đế hoàn toàn không thể kiềm chế cơn thịnh nộ. Hắn chẳng hiểu tại sao mình lại giận dữ đến thế. Hắn chỉ thấy San-san vô cùng đáng ghét và đáng hận. Muốn trừng phạt y, hắn tống y vào lãnh cung, rồi cố tình cho gọi một nam sủng đến hầu hạ thật ầm ĩ để dằn mặt. Đã thế, hắn còn sai người đến tận lãnh cung loan tin báo cho y biết. Một trò trẻ con nực cười, nhưng Hoàng đế…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Đó là chuyện xảy ra vào một dịp tình cờ. Hoàng đế luôn sinh hoạt theo một khuôn phép vô cùng đều đặn. Mỗi ngày, cứ đến giờ Mão(1) là hắn thức giấc, dùng bữa sáng trước giờ Thìn(2), giữa trưa dùng bữa nhẹ, và dùng bữa tối trước giờ Thân(3). Hắn là một người sành ăn, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ tham lam vô độ. Điểm mấu chốt là hắn coi trọng việc thưởng thức bữa ăn một cách…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Shin-bi vặn lại bằng một giọng chua chát. Những cảm xúc ả dành cho Hoàng đế vô cùng phức tạp. Đã từng khắc khoải yêu thương, cũng đã từng đằng đẵng oán hận. Bao năm tháng trôi qua, những cảm xúc ấy quấn lấy nhau thành một mớ bòng bong, chẳng còn nhận ra hình thù gì nữa. "Người vẫn luôn biết tính khí bệ hạ đôi khi rất nóng nảy mà. Một khi đã phật lòng thì ngài ấy chẳng nể nang ai…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Đêm hôm đó. Sau khi kết thúc buổi học chiều, San-san dùng bữa tối xong xuôi, vừa ngồi đợi Hoàng đế vừa nhấp nhổm không yên vì mãi chẳng thấy hắn có ý định rời đi. "Sao cứ nhìn trẫm chằm chằm thế?" "……D-dạ không, không có gì ạ." Thấy San-san cuống cuồng quay mặt đi, Hoàng đế bật cười khúc khích. "Lại đây." Ngồi trên la hán sạp lật giở từng trang sách, Hoàng đế chìa tay về…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Lùi lại vài bước, San-san vấp phải rễ cây, ngã phịch xuống đất. Con hổ khổng lồ cũng nhích lên từng bước, thu hẹp khoảng cách với con mồi. Người xưa có câu, đi rừng mà lỡ chạm mắt với hổ, thì chỉ riêng cái uy lực từ ánh mắt ấy thôi cũng đủ khiến người ta sợ hãi đến chết khiếp. Quả đúng là như vậy. San-san cứng đờ người, không thể nhúc nhích nổi một phân. "……A." Mình…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Hồi còn bé, tòa lâu đài cổ kính, rộng lớn này đối với anh quả thực vô cùng đáng sợ. Những bộ giáp hiệp sĩ xếp thành hàng dọc theo dãy hành lang trống trải chính là nỗi khiếp sợ lớn nhất. Mỗi lần phải đi ngang qua đó vào ban đêm, anh luôn có cảm giác chúng sắp sửa sống dậy và cử động, thế nên anh toàn cắm đầu cắm cổ chạy bán sống bán chết. Giờ nghĩ lại mới thấy nực cười làm…-
154,3 N • Ongoing
-
-
"Mọi người cứ chê ngươi ngốc, nên ngươi tưởng mình ngốc thật rồi đấy à?" Lời mỉa mai chua chát thốt ra từ miệng Hoàng đế khiến San-san đắng họng, không thốt nên lời. Bàn tay giấu dưới gầm bàn vô thức nắm chặt lấy mảnh khăn lụa phủ trên đùi. "Bảo trẫm sang tẩm cung khác ngủ sao?" Giọng nói lạnh lẽo, chứa đầy nộ khí của Hoàng đế như muốn đóng băng cả Vị Ương cung. Bầu…-
153,2 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 20 21 22 … 32 Tiếp