Các chương
-
“La la la, la la la.” Penelope đội chiếc mũ ngủ, vui vẻ ngân nga hát trên đường về phòng ngủ. Ngày mai chắc mình có thể nướng thêm 30 phút. Để hai người họ có thêm thời gian mặn nồng. Đi dự tiệc về chắc chắn hai người đã có một đêm cuồng nhiệt, giờ chắc đang mệt lả rồi. Kiểu gì sáng mai cũng phải ngủ nướng đến trưa cho xem. Dù sao thì ngài Bá tước cũng có lịch trình, cứ tầm 10…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Cái, cái quái gì vậy?” Eina bàng hoàng thốt lên một tiếng cảm thán. Ngay lúc đó, hình ảnh Bliss xẹt qua trong đầu Cassian khiến mặt anh biến sắc, tái mét. “Cassian, đứng lại! Cassian!” Mặc kệ tiếng gọi với theo của Eina, anh đã ba chân bốn cẳng chạy thục mạng. Lỡ cái thằng nhóc đó xảy ra chuyện gì thì sao? Biết ngay là không nên vứt nó lại một mình mà. Đáng lẽ mình có thể hẹn Eina…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Cassian, Cassian?” Tiếng gọi kéo anh bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, vội vã ngẩng đầu lên. Eina đang nhìn anh với vẻ mặt khó hiểu. Thấy Cassian giật mình bối rối, Eina cười gượng gạo. “Anh sao thế? Nãy giờ trông anh cứ như đang để tâm hồn treo ngược cành cây ấy.” “Tôi vẫn đang nghe đây.” Chết dở, trả lời nhanh quá đâm ra lộ liễu. Quả nhiên Eina hơi nhíu mày. Cassian khẽ hắng…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Chẳng biết anh có nhận ra ánh mắt như thiêu như đốt của con Capybara ở phía sau lưng hay không, Cassian cứ thế sải bước tiến về phía Eina. Như thể đã quăng cái đuôi Bliss ra sau đầu, chẳng mảy may bận tâm. Chưa hết. Cassian còn cúi người xuống cho vừa tầm với cô ta, hai người trao nhau nụ hôn chào hỏi áp má theo phép lịch sự một cách vô cùng tự nhiên. “Lâu rồi không gặp, Cassian.” “Ừ,…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Khi đến được tòa lâu đài nơi tổ chức buổi tiệc, mặt trời đã lặn hẳn, nhường chỗ cho một bầu trời đen kịt. Nhìn những đám mây đen cuồn cuộn di chuyển với hình thù kỳ quái như trong mấy bộ phim kinh dị, Bliss không khỏi cảm thấy rùng mình sợ hãi. “Sao thế?” Cassian nãy giờ vẫn im lặng ngoan cố nhìn ra ngoài cửa sổ bỗng quay sang hỏi với vẻ mặt cau có. Bliss chần chừ một lát rồi…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Vào ngày cuối tuần diễn ra buổi tiệc, bầu trời bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt. Dù đã khá quen với thời tiết âm u đặc trưng của nước Anh, nhưng nhìn những tia chớp thỉnh thoảng xé toạc bầu trời, Bliss vẫn có dự cảm chẳng lành. “Ưc.” Nuốt khan một cái, Bliss lo lắng ngước nhìn bầu trời. Thấy vậy, Penelope mỉm cười trấn an. “Thôi nào, không có gì to tát đâu. Cậu đừng căng…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Nghe vậy, Bliss lại nghiêng đầu sang hướng ngược lại, vẻ mặt ngơ ngác. “Đậu phộộộng?” “Đúng rồi, là cậu đấy.” Cassian nghiến răng đáp lại. Cái thằng nhãi ranh này, đợi lúc tỉnh rượu mình sẽ cho nhóc biết tay. Đang thầm thề sẽ vác nó lên vai đánh cho nát mông thì Bliss đưa tay túm lấy cà vạt của anh. Cassian gác một tay lên thành bồn tắm, tựa má vào tay, cau mày nhìn cậu nhóc…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Bên trong gian phòng trọ tại Thanh Châu nơi Tô Cẩn Lương vừa nghỉ tạm một đêm, lúc này đây đứng chật kín người. Cửa ra vào và cửa sổ đều mở toang, ánh nắng ấm áp rọi sáng rèm lụa trắng trơn. Phong Ngâm Uyên ngồi nghiêng trên mép giường, lật tung đống quần áo rách nát mà Tô Cẩn Lương thay ra để tìm chiếc túi gấm. Sau khi chắc chắn rằng đối phương đã mang theo món đồ đó, hắn mới vuốt…-
45,1 N • Ongoing
-
-
“Trời đất ơi. Chắc hẳn cháu nó đã buồn lắm.” Giấu đi sự kinh ngạc và bày tỏ lòng thương cảm chân thành dành cho đứa trẻ, Công tước phu nhân xót xa nói. Thấy vậy, Koi vội vàng tiếp lời. “Không sao đâu phu nhân, giờ cháu ổn rồi ạ. Tối qua cháu được ăn thỏa thích món kem yêu thích nên đã ngủ rất ngon.” Mặc dù sáng nay có khóc nhè lại một trận. Nhớ lại chuyện lúc sáng, Koi…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Xin chào……” Này! Kim Yoo-shin! Không, In Yoo-shin! Cậu đã làm cái quái gì vậy?! Giữa đêm hôm khuya khoắt, cậu tỉnh giấc và nghe điện thoại, nhưng ở đầu dây bên kia, người gọi lại hét lớn, nên cậu càng trở nên luống cuống hơn. Để xem đó là ai, In Yoo-shin nhìn lại điện thoại của mình một lần nữa, và đó là một người bạn cùng trại trẻ mồ côi với cậu. “Park Seung-gi? Cậu vừa…-
54,4 N • Ongoing
-
- Trước 1 2 3 … 13 Tiếp