Các chương
-
“Trời đất ơi. Chắc hẳn cháu nó đã buồn lắm.” Giấu đi sự kinh ngạc và bày tỏ lòng thương cảm chân thành dành cho đứa trẻ, Công tước phu nhân xót xa nói. Thấy vậy, Koi vội vàng tiếp lời. “Không sao đâu phu nhân, giờ cháu ổn rồi ạ. Tối qua cháu được ăn thỏa thích món kem yêu thích nên đã ngủ rất ngon.” Mặc dù sáng nay có khóc nhè lại một trận. Nhớ lại chuyện lúc sáng, Koi…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Khác với dự đoán, bàn tay người đàn ông không tát vào gáy hay đánh vào má Amin. Giật mình như bị điện giật, Amin mở mắt. Mu bàn tay hắn đã chạm vào má cậu. Nhưng chỉ trong chớp mắt. Ngay sau đó, anh rút tay lại và nghiêng mặt một góc khó nhận ra. “Có sốt không.” Anh nói với giọng trầm thấp rồi vẫy tay về phía bọn đàn ông. Sang-cheol đang nín thở nhìn anh vội vàng chạy đến với vẻ mặt…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Sau bữa ăn, Do-yul cúi nhìn cái bụng lại phình lên, khẽ mở miệng hỏi Un. Lần này, tôi thật sự muốn về, hỏi khi nào có thể rời đi. “Chà… trời đã tối, giờ về làng e là khó. Hay là con ở lại đây một đêm đi?” Lời đáp của Un khiến lòng Do-yul rối bời. Khác hẳn với lời hứa ban đầu rằng xem xong sẽ cho tôi về ngay khi vừa đặt chân đến ngôi nhà này. Hoảng hốt, Do-yul run rẩy đôi…-
36,8 N • Ongoing
-
-
Khi trời đã tối hẳn, cả hai cùng tiến vào trong hang động. Lúc mới đến đây, Wi Ho-yeon đã giật mình kinh hãi khi phát hiện một bộ hài cốt bên trong, nhưng nhờ tấm chăn mà người quá cố từng dùng lúc sinh thời, y đã có thể tránh được cái lạnh. Chẳng rõ vì lý do gì mà người ấy lại đón nhận cái chết cô độc trong hang động này, nhưng y vẫn cầu nguyện cho vong linh người đã khuất và đắp…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
"Này, nhanh lên! Mau lên nào." "Đang đến đây." Tôi kéo lê đế giày trên sàn và tiến lại gần chiếc sofa. Tôi đi vòng qua chiếc sofa đang quay lưng lại phía cửa, tạo khoảng cách rồi ngồi bệt xuống. Khi tôi vươn tay về phía chiếc điều khiển mà Tae-kyum đang cầm, chiếc điều khiển trắng bị ném lên bàn trước sofa. Ngay sau đó, một bàn chân lớn đẩy chiếc bàn gần đó ra xa. Theo quán tín tôi nhìn theo…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Cho Jan-yeo buông một tiếng thở dài rồi sửa lại tư thế ngồi. Hắn tiếp lời, dáng vẻ như thể đã chán ngấy. "Thảo nào lại dông dài như vậy, hóa ra là giở trò này sao?" Ánh Dạ Minh Châu vắt ngang qua khuôn mặt hắn. Dưới vành nón sênh trúc đen, khuôn mặt ấy quả thực nhẵn nhụi và vô cảm. "Từ lúc bảo ta ra từ đường, ta đã đoán được phần nào rồi. Là ngươi cầm đầu sao? Không, Jo Il-geon…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Tôi ở lại nhà Tae-kyum lâu hơn dự kiến. Dù tôi không nói rõ lý do, Tae-kyum vẫn hiểu và chấp nhận điều đó một cách tự nhiên. Hyun-woo, người dù có phải nhắm mắt làm ngơ cũng không thể để hai người họ ở một mình, đã đề nghị tôi đến nhà anh ấy. Nhưng tôi không muốn đến nơi có gia đình của Hyun-woo. Sau khi từ chối kiên quyết, Hyun-woo đành phải vất vả di chuyển qua lại giữa cửa hàng xa xôi…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Giống như đang có một vụ đấu súng giữa các băng đảng, từ xa, văng vẳng vọng lại tiếng súng nổ. Tại Riverland, nhờ nhu cầu lúc nào cũng cao nên đám mafia và các băng nhóm tội phạm từng nếm mùi tiền từ ma túy và mại dâm liên tục tranh giành lợi ích, dẫn đến việc nơi đây mỗi ngày đều có thể xảy ra tới vài vụ án bạo lực nghiêm trọng. Một ngày nào đó, chắc chắn mình sẽ tái xuất thành…-
35,4 N • Ongoing
-
-
“Xin chào……” Này! Kim Yoo-shin! Không, In Yoo-shin! Cậu đã làm cái quái gì vậy?! Giữa đêm hôm khuya khoắt, cậu tỉnh giấc và nghe điện thoại, nhưng ở đầu dây bên kia, người gọi lại hét lớn, nên cậu càng trở nên luống cuống hơn. Để xem đó là ai, In Yoo-shin nhìn lại điện thoại của mình một lần nữa, và đó là một người bạn cùng trại trẻ mồ côi với cậu. “Park Seung-gi? Cậu vừa…-
54,4 N • Ongoing
-
-
“...” Hae-jin nằm dài, thực sự không thể nhúc nhích nổi một ngón tay. Hai tay đã được tự do. Chẳng hiểu nổi cơn bốc đồng nào mà ngay khi kỳ phát tình vừa kết thúc, Lyle đã tháo trói cho cậu ngay lập tức. Từ phòng tắm vọng ra những tiếng động quen thuộc. Láng máng nghe Lyle nói chuyện điện thoại, hình như đã hai ngày trôi qua. Một bên cổ nhức nhối, Hae-jin nhăn mặt. Phần dưới cơ thể gần…-
111,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 17 18 19 … 102 Tiếp