Các chương
-
Đó là chuyện xảy ra vào một dịp tình cờ. Hoàng đế luôn sinh hoạt theo một khuôn phép vô cùng đều đặn. Mỗi ngày, cứ đến giờ Mão(1) là hắn thức giấc, dùng bữa sáng trước giờ Thìn(2), giữa trưa dùng bữa nhẹ, và dùng bữa tối trước giờ Thân(3). Hắn là một người sành ăn, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ tham lam vô độ. Điểm mấu chốt là hắn coi trọng việc thưởng thức bữa ăn một cách…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"……Thần cũng biết nhiều chữ lắm." Trước câu trả lời đầy vẻ tự tôn mà chẳng thèm kiêng nể mình đang đứng trước mặt ai, Hoàng đế khẽ bật cười. Cái thái độ ngu ngơ ấy dẫu có ngốc nghếch và nực cười, nhưng mặt khác, lại khiến hắn cảm thấy có chút... đáng yêu. Đáng yêu ư. Đối với Hoàng đế, đó là một thứ cảm xúc vô cùng xa lạ. Hắn vốn chẳng quen với những cảm nhận…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Ngươi mà dám bỏ chạy lần nữa, Yoon-bin sẽ phải chịu trận đòn y hệt như ngươi vừa nãy. Rõ chưa?" Lời đe dọa của Hoàng đế ban nãy vẫn còn văng vẳng bên tai, vọng lại trong màng nhĩ đang ù đi của San-san. Dẫu biết đẩy hắn ra không hẳn là bỏ chạy, nhưng y sợ rằng chỉ cần làm hắn phật ý một chút thôi, hắn sẽ lôi San-wol đến để trút giận. Cái tát lúc nãy đau đến mức mặt y giờ vẫn…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Giọng nói của Hoàng đế trầm hẳn xuống, nhuốm màu nhục dục cao trào khi buông lời đe dọa San-san. Cơ thể gầy guộc run rẩy giữa hai đùi hắn trông vừa đáng thương, vừa tội nghiệp, nhưng đồng thời cũng đáng yêu đến kỳ lạ. Chẳng hiểu hôm nay lồng ngực hắn đã bao lần nhức nhối thứ cảm giác này. Chính thứ sinh vật nhỏ bé này cứ liên tục khiến hắn như vậy. Hoàng đế lại phủ môi xuống…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Sao, sao lại thế này." San-san nép sát vào bức bình phong, vội vàng lên tiếng phản đối, nhưng hai cung nữ đã bước tới lôi tuột y đi. "Thiếu gia phải được kiểm tra xem có giấu vật gì gây nguy hiểm cho sự an nguy của bệ hạ không ạ. Xin ngài hãy thả lỏng." Ở chốn hoàng cung, nơi luôn phải đề phòng đủ thứ âm mưu ám sát, đây là một thủ tục hết sức hiển nhiên. Nhưng với San-san, kẻ quá…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Chuẩn bị thêm một bát cơm và một bộ bát đũa nữa." Hoàng đế hạ lệnh. Một mệnh lệnh vô lý nhưng tuyệt nhiên chẳng ai dám hó hé nửa lời. Cứ thế, San-san ngơ ngác được ngồi cùng một bàn dùng bữa tối với Hoàng đế. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời Hoàng đế có hành động như vậy, nhưng hắn chẳng mảy may bận tâm đến ý nghĩa của nó. Bởi lẽ, toàn bộ tâm trí hắn lúc này đang…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Nhẵn nhụi, một cọng lông cũng không có……." Chính vì thế mà vùng da màu hồng nhạt ấy càng trở nên nổi bật. Dẫu đã từng ôm ấp biết bao thanh niên tự vỗ ngực xưng tên là mỹ nam tử, nhưng Hoàng đế chưa từng thấy nam nhân nào có hạ bộ đẹp đẽ đến nhường ấy. Cho dù khuôn mặt có kiều diễm đến đâu mà hạ bộ không đẹp, Hoàng đế cũng chẳng buồn đụng chạm thêm lần thứ hai. Thế…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Vô số hậu cung dẫu nhập cung sau San-wol cũng thay đổi liên tục chẳng khác gì thay áo. Chuyện phi tần bị ban chết, bị phế truất hay đày vào lãnh cung xảy ra như cơm bữa, và những chỗ trống ấy lại nhanh chóng được lấp đầy bởi các Thừa ân Thượng cung mới. Đó cũng là lý do cứ năm năm một lần, lệnh tuyển tú nữ lại được ban xuống. San-wol, người chẳng có bệ phóng chống lưng mà chỉ dựa…-
153,2 N • Ongoing
-
-
San-san không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Phải chăng là vì bộ phận sinh dục của y không trọn vẹn. Nhưng mà, "Th-thần không biết ạ. Thần xin tội, bệ hạ." Vì ghét sự thương hại, y đã nói dối. San-san cực kỳ ghét bị người khác thương hại. Y ghét những người họ hàng cứ nhìn y mà tỏ vẻ xót xa, thương cảm chỉ vì y ngốc nghếch, hay vì y là yêm nhân. Dẫu có ngốc đến đâu, y cũng không đến…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Gương mặt San-wol và San-san trong nháy mắt đỏ bừng như bị lửa đốt. Quả thực, đây không phải chuyện có thể đem ra nói huỵch tẹt giữa thanh thiên bạch nhật nơi hoàng thất, nhất là khi còn có muội muội của đương sự ngồi ngay bên cạnh. Đám nội quan và cung nữ đang hầu hạ gần đó cũng bàng hoàng không kém, chẳng dám lộ biểu cảm gì, chỉ biết lẳng lặng cúi đầu thấp hơn nữa. Hoàng đế…-
153,2 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 15 16 17 … 32 Tiếp