Hoang Dã My
Truyện
1
Các chương
111
Từ
273,8 N
Bình luận
0
Đang đọc
22 giờ, 49 phút
-
Dang Ran-yeong nở một nụ cười nhã nhặn và cất lời. "Tất nhiên là con người sẽ mất mạng nếu nuốt phải một con Độc Giác Xà rồi..." Rin-rin, con rắn nãy giờ vẫn đang cọ đầu vào miệng Cheong-ra, trừng mắt nhìn Dang Ran-yeong như thể không bằng lòng. Rồi, nhanh như một con ong, nó vươn đầu tới và cắn phập vào mu bàn tay hắn vài nhát đầy hung hãn. Cheong-ra giật bắn mình, nhưng Dang Ran-yeong, kẻ…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Thảo nào lúc dùng bữa ban nãy y không hề thấy tăm hơi nó đâu... "Neung thiếu gia, lùi lại đi. Đây là một con rắn độc..." Chưa kịp để y dứt lời cảnh báo, Neung Jeong-dong đã hoảng hồn lùi lại khỏi ghế và co giò bỏ chạy lấy mạng. Cheong-ra cứng đờ người, không dám nhúc nhích khi trên vai y không chỉ là một con rắn bình thường, mà là một con linh thú mang kịch độc. Y không thể hiểu nổi làm…-
277,9 N • Ongoing
-
-
"Neung thiếu gia, ta đã định nương tay bỏ qua chuyện này một cách êm đẹp, nhưng ngài lại cả gan xông vào một võ giả như ta. Rốt cuộc ngài định làm cái trò gì vậy?" "A, đau quá! Buông ra!" Mặc cho Neung Jeong-dong gào thét và vùng vẫy, Cheong-ra không còn cách nào khác đành phải bẻ quặt cánh tay hắn ra sau lưng để khống chế hắn. Y cất giọng lạnh lùng. "Neung thiếu gia, ngài thật ngu ngốc. Một kẻ…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Ngẫm lại thì, Dang Ran-yeong từng thốt ra rằng hắn không bao giờ lặp lại lời mình nói đến lần thứ hai. Nhớ lại hậu quả thảm khốc của việc dám ép hắn phải nhắc lại mệnh lệnh tại phủ đệ ở Tương Dương lần trước, Cheong-ra không còn cách nào khác đành miễn cưỡng gật đầu. Rõ ràng là nếu đôi chân này bị đánh gãy tại đây, y sẽ lại phải chôn chân lãng phí thời gian ở lầu xanh này mà…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Hắn nằm ườn ngả ngớn trên chiếc trường kỷ trải lụa dài thượt, một chân vắt chéo, một tay vắt lên trán như thể đang đau đầu nhức óc lắm. Y hệt như lần Cheong-ra chạm mặt hắn ở phủ đệ tại Tương Dương, hắn lại chỉ khoác hờ hững một chiếc áo choàng mỏng tang, phô bày trọn vẹn nửa thân trên vạm vỡ cuồn cuộn cơ bắp. "Ngươi muốn nói gì?" Bất chấp câu hỏi của Dang Ran-yeong,…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Đối với Cheong-ra, người đang bị thương ở cổ, Yeo-jin đã mang đến một bát cháo dễ nuốt. Cheong-ra cẩn thận múc từng thìa cháo và nuốt xuống. Dù chỉ nuốt một lượng nhỏ, cơn đau vẫn trỗi dậy khiến y vô thức cau mày. Khi y định đặt thìa xuống, Yeo-jin lo lắng nói. "Ngài còn phải uống thuốc nữa, nên xin ngài cố gắng dùng ít nhất một nửa bát ạ." Cheong-ra cắn răng chịu đựng đau đớn và…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Đầu Cheong-ra, hoàn toàn kiệt sức, gục xuống. Những vết hằn rõ rệt do bị siết cổ tàn bạo hiện lên trên phần gáy đang phơi bày của y. Dang Ran-yeong thừa biết rằng dù hiện tại chúng chỉ có màu đỏ, nhưng theo thời gian, chúng sẽ chuyển sang màu tím bầm. "Với cái cổ như thế này thì hắn không thể nào vác mặt ra đường được đâu." Baek Li Cheong-ra là một kẻ ám ảnh với việc duy trì vẻ ngoài…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Thở hổn hển lấy từng ngụm không khí, Cheong-ra khẽ liếm phần tay vịn đang chạm vào môi mình. Ngay lập tức, một giọng nói sắc lẹm vang lên. "Liếm cho đàng hoàng vào." Bị khuất phục hoàn toàn, Cheong-ra đành le lưỡi ra thêm một chút. Nước mắt giàn giụa vì quá đỗi tủi nhục, y chậm rãi dùng lưỡi liếm phần đầu tay vịn bo tròn. Mùi gỗ sơn mài xộc vào mũi, lấp đầy khoang miệng. Khi y liếm cho…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Trái tim y thót lên khi không hề cảm nhận được chút hơi thở nào. Cheong-ra bị lôi tuột đi trước khi kịp thốt lên một tiếng nào. "Thật phiền phức nếu ngươi cứ tự tiện bỏ đi mà không có sự cho phép của ta đấy." Dang Ran-yeong cất giọng lạnh lẽo mang đầy tính đe dọa. Hắn đẩy cửa căn phòng gần nhất và ném mạnh Cheong-ra vào trong trong khi tay vẫn túm chặt lấy tóc y. Cú ném mạnh đến mức…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Dang Ran-yeong ấn chặt bàn tay đang nắm chặt chuôi kiếm của Cheong-ra xuống, rồi ghé môi sát vào tai y mà thì thầm. Cheong-ra rùng mình như thể ghê tởm lắm và đáp lại. "Ta không hứng thú xem ba cái trò này..." "Nhìn kìa, hắn ta sung sướng đến mức xuất tinh ngay cả khi đang bị tát và cưỡng bức kìa." Dù biết là không nên, ánh mắt Cheong-ra vẫn vô thức hướng về phía hạ bộ của Neung…-
277,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 6 7 8 … 12 Tiếp