Bạn không có cảnh báo nào.

    Chung Seiker

    Truyện 12
    Các chương 509
    Từ 1,2 Tr
    Bình luận 0
    Đang đọc 4 ngày, 4 giờ4 ngày, 4 giờ
    • Chương 134 bìa
      bởi Chung Seiker Chỉ một chốc sau khi có lệnh, Jin từ trên trần nhà tối tăm nhẹ nhàng đáp xuống. Hắn tiếp đất không một tiếng động rồi lập tức quỳ rạp xuống. Hắn lấy từ trong ngực áo ra chiếc quần lót của San-san dâng lên cho Hoàng đế. Còn chiếc yếm thêu hoa mai thì vẫn nằm ngoan ngoãn trong ngực áo hắn, như thể ngay từ đầu nó chưa từng tồn tại. Chiếc quần lót ướt đẫm dâm thủy giờ đã khô cong.…
    • Chương 133 bìa
      bởi Chung Seiker Trong khi đó, tại Thanh Hoa viên, trái ngược với hai đêm ngon giấc vừa qua, San-san lại trằn trọc, lăn lộn mãi trên giường mà không tài nào chợp mắt được. Từ rạng sáng nay, cơ thể y đã bắt đầu ớn lạnh. Từng đợt rét buốt như dao cắt truyền đến từ da thịt, thấu tận xương tủy. Dù không quá dữ dội nhưng cơn đau râm ran, dai dẳng này đã cướp đi giấc ngủ của y. Cuối cùng, không chịu…
    • Chương 132 bìa
      bởi Chung Seiker Nghe báo cáo rằng Yoon đã mất tích trên con tàu đến Gara, và thủy binh(1) đã lặn xuống tìm kiếm nhưng không phát hiện ra bất kỳ dấu vết nào, Hoàng đế khẽ nhắm mắt lại. Khuôn mặt của Minh Tần, người mà giờ đây hắn gần như đã lãng quên, mờ ảo hiện ra trong tâm trí. Hình ảnh Nhị Hoàng tử Yoon hồi nhỏ, lúc hắn tình cờ bắt gặp ở cung của nàng ta và thằng bé cứ lấm lét nhìn sắc mặt…
    • Chương 131 bìa
      bởi Chung Seiker "T-tình cảm nảy sinh từ thể xác á? Là sao cơ?" Chẳng hiểu muội muội đang nói gì, mặt San-san bất giác đỏ bừng lên. San-wol chống cằm lên bàn trà, chằm chằm nhìn ca ca mình. "Là cứ nghĩ đến người ta mãi, lúc nào cũng bận tâm đến người ta ấy. Con người mà, cứ ngày nào cũng giáp mặt, sống chung một bầu không khí thì dù ban đầu chẳng có tình cảm gì, lâu dần cũng thành quen. Huống hồ chi huynh…
    • Chương 130 bìa
      bởi Chung Seiker Chẳng biết nên nói là may mắn hay bất hạnh cho sự ngốc nghếch này của y. "Nói là không phải đi." Vùi mặt vào gò má San-san, Hoàng đế ôm chặt lấy y, thầm thì bằng một giọng nóng hổi, nghẹn ngào. San-san khẽ chần chừ. "Chỉ cần ngươi nói không phải, trẫm sẽ tin." San-san cảm nhận được giọng nói của hắn có chút run rẩy. Làm sao có thể như vậy được chứ. Tuy không nhớ gì cả, nhưng y…
    • Chương 129 bìa
      bởi Chung Seiker Trời sáng, rồi lại quá ngọ. Mùi vị ái ân nồng nàn, ngầy ngật vẫn lẩn khuất khắp tẩm điện. Cuối cùng, lần kết dính thứ tư cũng kết thúc. Vẫn còn giữ được chút ý thức mong manh, San-san lại một lần nữa trút hết mọi thứ bên trong ra ngoài trước ánh mắt của Hoàng đế. Lần này thì cơn sốt có vẻ đã hoàn toàn hạ nhiệt, y nằm bẹp dí trên giường, rã rời, kiệt sức. Cự vật cũng không…
    • Chương 128 bìa
      bởi Chung Seiker San-san thẫn thờ nhìn lên trần nhà, miệng mấp máy muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Y không biết phải diễn đạt thế nào cho phải, cứ lẩm bẩm không thành tiếng rồi lại ngậm miệng lại. Cuối cùng, y nhắm nghiền mắt, buông xuôi. Trong lòng bức bối khó chịu khiến nước mắt cứ chực trào ra. Có vẻ như Hoàng đế cũng không mong đợi câu trả lời ngay lập tức, hắn bất ngờ phủ môi mình lên…
    • Chương 127 bìa
      bởi Chung Seiker Dùng cánh tay trái chống lên đầu San-san để làm điểm tựa chịu lực, Hoàng đế dùng tay còn lại nâng cao chân phải của y lên. Huyệt động đang ngậm chặt cự vật bị kéo dãn thành một đường dọc, phát ra những tiếng lép nhép ướt át. San-san nức nở. Hoàng đế bắt đầu dập hông mạnh mẽ. "Á! A hức, a……." "Hà." Đôi mắt Hoàng đế ánh lên sự hưng phấn mãnh liệt, hắn tập trung toàn lực vào…
    • Chương 126 bìa
      bởi Chung Seiker Đêm đó trời đổ mưa. Một cơn mưa rào báo hiệu mùa xuân đang tới. Nhưng mùa xuân vẫn chưa thực sự gõ cửa, nên cơn mưa đêm vẫn mang theo cái lạnh lẽo thấu xương của mùa đông. Dưới ánh đèn dầu leo lét, Hoàng đế ngồi một mình tĩnh lặng, nhâm nhi chén rượu đã được hâm nóng. San-san đã chìm vào giấc ngủ từ sớm, nhưng với hắn, hãy còn quá sớm để xua tan đi ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ…
    • Chương 125 bìa
      bởi Chung Seiker Vài ngày nữa trôi qua. San-san dần hồi phục sức khỏe, nhưng trí nhớ thì vẫn chẳng có chút tiến triển nào. Thời gian càng trôi đi, Hoàng đế lại càng tỏ ra kiên nhẫn, không còn hối thúc y nữa. Thay vào đó, những lúc ở bên nhau, hắn thường xuyên nhìn sâu vào mắt y một cách trầm ngâm, như thể đang cố gắng tìm kiếm hình bóng quen thuộc nào đó đang lẩn khuất bên trong. Sống tại điện Cửu Châu…
    Ghi chú