Bạn không có cảnh báo nào.

    Karel thử đỡ người đàn ông ấy lên một chút, nhưng cổ anh mềm oặt ngả ra sau, chẳng có chút kháng cự nào.

    “Này, cố mở mắt ra một chút đi.”

    Người kia chỉ khẽ rên lên. Hắn liền xuống tầng dưới, muốn lấy ít súp cho bệnh nhân với hy vọng anh có thể ăn được.

    Ngờ đâu, khi hắn bước xuống sảnh, Julian đã ngồi đó từ trước, vừa đọc báo vừa nhâm nhi cà phê.

    Karel có chút bối rối trước cảnh tượng ngoài dự đoán, rồi bước đến gần Julian.

    “Ngủ nướng ghê nhỉ?”

    “Ngủ đủ rồi. Cậu biết mấy giờ rồi không?”

    Lúc này Karel mới liếc đồng hồ. Thì ra đã gần trưa hơn là sáng. Hắn ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện Julian. Julian cau mày hỏi, vẻ khó hiểu: “Có chuyện gì với cậu thế? Hôm nay dậy còn muộn hơn tôi.”

    “Ừm…”

    “Thôi, đi ăn trưa nào.”

    Karel chỉ gật đầu, chẳng có ý định đứng lên.

    “Đêm qua lạnh thật. Tôi thấy thèm chowder nghêu quá. Để hỏi bà chủ quán trọ xem gần đây có chỗ nào ngon không.”

    Julian khoác áo lên, trông cứ như sắp đi ngay. Ý nghĩ ngoài dự tính này khiến Karel có cảm giác thất bại.

    Thấy hắn còn chưa nhúc nhích, Julian lại dỗ dành:

    “Karel, tôi lấy áo cho cậu nhé?”

    “Ờ… chắc vậy.”

    “Vậy mau lên phòng lấy đi. Tôi đói lắm rồi.”

    Karel do dự một chút. Có nên nói thật không?

    Rằng trong phòng hắn có một người đàn ông tối qua, giờ đang sốt, cần được chăm sóc.

    Không có lý do gì để giấu, thế nhưng hắn lại không sao mở miệng được. Có lẽ bởi Julian là người đầu tiên tỏ ra hứng thú với người kia. Những ai chưa từng trải qua cảnh thiếu thốn vật chất thường dễ rung động trước hành động ban ơn của Julian. Julian vốn hay dùng tiền làm đòn bẩy để chiếm thiện cảm của những người nghèo túng như thế.

    Mình không muốn cho thấy.

    Hắn không muốn để lộ gương mặt và thân thể đẹp đẽ của kẻ xa lạ ấy, càng chẳng muốn cùng trò chuyện với cả hai người bằng thứ ngôn ngữ xa lạ mà hắn chẳng hiểu nổi.

    Trong khi đó, người hầu đến dọn cốc cà phê đã để ý Julian mặc áo khoác. Còn Julian thì nhướng mày nhìn hắn – dáng vẻ bất thường đến mức Karel rốt cuộc phải đứng dậy.

    Khi bước vào phòng, người đàn ông kia vẫn còn ngủ.

    Hắn liếc nhìn anh một cái, lặng lẽ khoác áo. Có nên đánh thức anh dậy không? Nhưng hắn chẳng biết phải nói gì, đành im lặng rời phòng.

    Ngoài kia, dù đang ban ngày nhưng bầu trời bị mây dày phủ kín, thấp sụp xuống. Lá khô run rẩy trong gió, lìa cành rơi rụng.

    Julian lặng lẽ quan sát hắn. Karel cứ mãi nhìn ra xa, hoàn toàn không để ý tiếng gõ nhịp đầu ngón tay của Julian trên bàn. Lúc ấy, suýt nữa Julian đã tin vẻ điềm nhiên kia. Nếu không tự mình kiểm chứng, anh ta đã chẳng biết Karel đang giấu chuyện gì.

    Ngay trước khi rời quán trọ, Julian tình cờ bắt gặp hắn nói gì đó với người hầu. Người đó gật đầu lia lịa rồi vội chạy xuống bếp.

    “Cậu vừa làm gì thế?”

    “Hả?”

    Karel tảng lờ, không thêm lời giải thích.

    Julian nheo mắt, thoáng nghi ngờ nhìn theo bóng lưng hắn.

    Cái gáy rắn rỏi, bờ vai rộng dưới lớp áo khoác thẳng thớm. Trang phục chẳng khác gì một quý ông khác, nhưng trên người Karel lại toát ra khí chất “bảo thủ” đặc trưng. Có lẽ bởi tính cách chân thật và nghiêm nghị, chưa từng nếm trải vị dối trá…

    Julian vốn hiểu rõ bản chất đứa em trai này: quả thật đúng mực nhưng cứng nhắc.

    Biết hắn muốn giấu, Julian không hỏi thêm.

    “Không cần miễn cưỡng nói với tôi.”

    Thay vào đó, Julian lặng lẽ rẽ sang hướng khác, nhanh chóng bước đến phòng Karel.

    Đúng lúc ấy, người hầu vừa mang khay thức ăn đơn giản đi ngang hành lang. Julian gọi lại:

    “Sao mang cơm đến một phòng trống vậy?”

    “À, thưa cậu. Phòng đó không trống đâu.”

    “Vậy à?”

    “Trong đó có bệnh nhân.”

    Bệnh nhân?

    Trong đầu Julian lập tức dấy lên tò mò. Anh ta khẽ vẫy tay bảo gã lại gần.

    “…Đưa tôi. Tôi sẽ lo liệu.”

    Julian cười tinh quái, giật lấy khay.

    Ngay lúc đó, từ dưới tầng một, Karel lượn lờ tìm Julian. Trước khi hắn kịp ngẩng lên, Julian đã vội khép cửa, chui tọt vào trong.

    “Ồ.”

    Julian khẽ bật ra tiếng thở.

    Quả nhiên có người trong phòng. Anh ta gượng cười, nhìn người đàn ông nằm trên giường.

    “Bệnh nhân sao? Chẳng giống lắm, mà giống…”

    Ánh mắt Julian bắt gặp anh, hiện rõ sự dò xét. Người đàn ông vừa tỉnh, ngơ ngác nhìn Julian, chiếc áo ngủ xộc xệch trượt khỏi tấm thân gần như trần trụi.

    “Là đàn ông.”

    Julian mỉm cười, giấu kín tâm tư, tiến lại gần.

    Anh ta đặt khay cơm lên bàn cạnh giường. Người đàn ông cúi xuống nhìn bát súp kem còn bốc khói. Julian lập tức nhận ra anh chính là “kẻ ăn mày” hôm qua.

    Trong lòng anh ta thoáng khâm phục. Không ngờ sau khi được tắm rửa sạch sẽ lại biến đổi đến thế. Hàng chục kịch bản lướt qua đầu Julian. Một mỹ nhân rách rưới bỏ trốn… chuyện đằng sau chắc hẳn chẳng đơn giản.

    “Cậu thấy đỡ không?”

    “…?”

    Người kia như muốn nói điều gì, nhưng rồi mím môi im lặng.

    “Cậu đang sốt cao đấy. Nghỉ ngơi đi.”

    Julian biết nụ cười mình có thể khiến người ta mất cảnh giác. Quả nhiên, nhìn đồng tử dần giãn ra, bớt sợ hãi, anh ta mới mỉm cười dịu dàng rồi rời phòng.

    Khi Julian bước xuống từ tầng một, Karel liền nhanh chóng tiến lại gần.

    “Cậu biến đi đâu mất rồi vậy?”

    “À, tôi lên phòng lấy đôi găng tay…”

    “Vội thế cơ à.”

    Julian giả vờ không nghe thấy tiếng phàn nàn của Karel, rồi cả hai cùng rời quán trọ.

    Người cần hỏi chuyện mới là tôi.

    Trong lòng, Julian bứt rứt vì chuyện Karel mang một gã trai trẻ về phòng. Anh ta biết trên đời có những kẻ có sở thích như vậy, nhưng điều đó chẳng liên quan gì đến anh ta, và Julian chưa từng muốn tìm hiểu.

    Không biết Karel đang nghĩ gì?

    Julian thấy khó xử khi nghĩ đến chuyện đó, còn Karel thì không muốn nhắc tới, nên cả hai đều im lặng, chẳng đả động gì đến người kia. Tâm trí mỗi người bay tận đâu, khiến suốt bữa ăn hai anh em cứ ngồi với nhau mà câu chuyện vẫn trống rỗng.

    Thế là họ cứ thế lang thang qua những con phố ướt mưa, rồi ghé vào một quán ăn cho xong bữa.

    “Karel, cậu ổn chứ?”

    “Sao vậy?”

    “Trông như cậu đang để tâm nơi khác.”

    “Ừm…”

    “Nhìn mặt cậu cứ như bỏ quên cái gì đó.”

    “Không đâu. Chỉ là… mệt thôi.”

    Julian khẽ xoay viền tách trà, mắt liếc sang Karel – kẻ không hề đáp lại ẩn ý nhẹ nhàng kia. Mệt? Julian chẳng thích chút nào lý do đó, nhất là suốt ba tuần hành trình, hắn chưa từng lộ vẻ gì giống kiệt sức.

    Vì một cớ nào đó, Julian muốn trêu chọc hắn. Anh ta nghiêng đầu nhìn Karel.

    “Chúng ta đi đường có vất vả lắm đâu. Trời lại lạnh thế này, hay là giờ xuống Địa Trung Hải đi?”

    “Địa Trung Hải à? Nghe cũng hay đấy.”

    “Thấy chưa? Tôi sẽ xem thử có chuyến tàu nào đêm nay không.”

    “Gì cơ?”

    Karel bất ngờ ngẩng đầu. Julian làm ra vẻ tò mò, hỏi hắn: “Sao? Cậu không muốn đi à? Càng sớm càng tốt chứ? Về là thu xếp đồ luôn nhé. Tối ta ăn ở gần ga, rồi bắt tàu đêm. Sáng mai còn được ngắm mặt trời mọc từ trên tàu… nghe thế nào?”

    Không chờ hắn trả lời, Julian nói tiếp:

    “Chính cậu suốt ngày hối đi về phía Nam trước khi trời trở lạnh mà. Lúc tôi nhắc đến St. Petersburg, cậu còn suýt bóp cổ tôi nữa là.”

    Nhưng hôm nay thái độ Karel lại khác hẳn!

    Chẳng lẽ chỉ vì một người đang ẩn trong phòng?

    Julian nhấp ngụm trà, ngoài mặt bình thản, song trong lòng lại cồn cào tò mò. Quá rõ ràng: Karel đang cố gắng vắt óc tìm một cái cớ để kéo dài thời gian ở lại.

    Julian nén cười, giấu nửa mặt sau tách trà. Không được, không nên bật cười. Nhưng nét mặt lúng túng kia của Karel thật sự khiến anh ta thấy buồn cười.

    Giờ thì hắn sẽ đáp thế nào đây?

    Julian hy vọng Karel sẽ đề nghị hoãn lại, để anh ta tiện hỏi lý do và từ đó khơi chuyện về gã đàn ông trong phòng.

    Càng lúc Julian càng tò mò: rốt cuộc ở tên đó có điểm gì mà khiến Karel chú ý đến thế? Bao năm qua, hắn vẫn dửng dưng trước chuyện trai gái, mặc kệ không ít thiếu nữ để mắt đến hắn hơn cả những chàng trai bảnh bao.

    Khi Julian còn đang miên man, Karel ngập ngừng lên tiếng:

    “Đột ngột quá.”

    Hắn im lặng hồi lâu, gương mặt thoáng đầy lo nghĩ.

    Rồi lời thốt ra lại đi ngược hẳn suy đoán của Julian.

    “Được thôi. Tôi sẽ xem lịch tàu.”

    “…Ờ, vậy có ổn nếu đi ngay bây giờ không?”

    Ngạc nhiên thay, chính Julian lại bị chững lại trước câu trả lời.

    “Ừ.”

    “Thật à?”

    “Thật.”

    “Không, thật sự hả? Nghiêm túc?”

    “Sao tự dưng cậu lạ thế? Dù gì chuyến đi này vốn do cậu muốn. Ngài Franz cũng dặn tôi phải đi cùng cho tốt…”

    Nghe hắn nhắc đến cha, Julian vội xua tay cắt ngang.

    “Ông ấy bảo cậu đi theo tôi? Nghĩa là cậu chỉ ngoan ngoãn nghe lời à? Cậu là em trai tôi chứ không phải là người hầu!”

    Karel không đáp. Julian uống ngụm trà lạnh ngắt, thầm nghĩ lẽ ra ngay từ đầu họ chẳng nên đi.

    Anh ta cố kìm sự bực bội, muốn hắn mạnh mẽ hơn đôi chút. Dù gì đi nữa, Karel vẫn là người bạn, là anh em duy nhất đã cùng anh ta chia sẻ tuổi thơ. Nhưng hắn luôn có thói quen tự hạn chế, đứng ngoài nhìn như kẻ ngoài cuộc tỉnh táo. Cũng chính hắn luôn kéo Julian – kẻ đắm chìm trong “trò chơi anh em” trở lại thực tế.

    Lần này cũng vậy. Thay vì thẳng thắn nói ra suy nghĩ, kiên quyết giữ lại, Karel lại lựa chọn thuận theo quyết định của Julian mà chẳng tranh luận gì.

    Mỗi lần như thế, Julian lại thấy mình cô độc.

    Julian bất chợt buông: “Thôi quên chuyện Địa Trung Hải đi. Chỉ là tôi nói vu vơ thôi.”

    “Nói vu vơ?”

    “Ừ.”

    Karel thoáng bối rối, nhưng nhanh chóng chấp nhận sự thay đổi thất thường ấy, trên mặt còn ánh lên chút nhẹ nhõm.

    Cả hai cứ thế dạo qua vài cửa hàng nhỏ, chợ búa lặt vặt rồi trở về quán trọ trước hoàng hôn. Vừa về, Karel vội vã muốn lên phòng ngay.

    “Sao gấp thế? Không nghỉ chút đã?”

    “Ờ… tôi hơi mệt. Mai gặp.”

    Nhìn Karel leo thẳng lên cầu thang không ngoái lại, Julian chỉ biết thở dài trong bụng.

    Thật sự bỏ mình ăn tối một mình à?

    Anh ta khẽ nhún vai, buông tiếng thở dài. Và khi Julian ăn tối một mình ở tầng dưới, kẻ hầu liên tục chạy lên xuống cầu thang mấy lần. Nào bữa ăn, nào quần áo giặt là, nào khăn thêm, thậm chí cả khay bánh ngọt… Julian thừa hiểu tất cả chuẩn bị cho ai, chỉ biết lắc đầu cười khổ.

    “Sự ga lăng của Karel dành cho tên kia quả nhiên rất đúng kiểu cậu ta, hay phải nói là lần đầu tiên thấy cậu ta thành ra như thế.”

    Dẫu vậy, Julian chẳng có ý định chen ngang, nên gác lại mong muốn uống cùng em trai, lặng lẽ qua đêm.

    Sáng hôm sau, mọi việc lại chẳng theo dự tính của Julian, mà rẽ sang hướng bất ngờ.

    Thay vì gõ cửa phòng Karel như thường lệ, Julian nằm dài trên giường, lắng tai nghe động tĩnh từ căn phòng sát vách. Rõ ràng tối qua có chuyện xảy ra, nhưng tò mò cứ thôi thúc anh ta.

    Tuy nhiên, chẳng có âm thanh nào vang lên – chỉ im lặng. Julian quyết định đợi Karel tự ra ngoài.

    “Ước gì cậu ta biết tận hưởng chút.”

    Julian ngồi trong phòng, một mình lật giở lịch tàu. Đột nhiên anh ta chẳng còn hứng thú, gấp bản đồ lại, khẽ thở dài.

    “Không ngờ có ngày mình phải nghĩ ngợi về chuyện riêng tư ban đêm của em trai mình.”

    Cảm giác hụt hẫng khó gọi tên, Julian ngả người, mắt dõi theo từng họa tiết hoa văn phức tạp trên trần nhà.

    Cạch.

    Anh ta nghe thấy tiếng cửa phòng bên khẽ mở.

    Âm thanh nhỏ đến mức thường chẳng thể nhận ra, nhưng vì Julian đang chú tâm lắng nghe nên nghe rõ mồn một.

    Ngay sau đó là tiếng bước chân, tuy nhẹ mà vẫn phân biệt được, đi ngang qua cửa phòng anh ta. Julian bật dậy, mở toang cửa.

    Quả nhiên là tên đàn ông tối qua, đang đi trong hành lang. Julian chặn lại.

    “Cậu đi đâu vậy?”

    Người đàn ông mím môi, lặng lẽ nhìn Julian. Rồi anh cúi đầu chào khẽ, định đi tiếp. Julian vội bước nhanh, chặn trước mặt.

    “Ờ… cậu không hiểu tôi nói sao?”

    Anh nhìn Julian, đôi mắt chợt mở to. Quả nhiên, biên giới Nga chỉ cách đây không xa.

    “Cậu đến từ Nga?”

    “Anh biết tiếng nước tôi?”

    Khi ánh mắt anh chuyển từ cảnh giác sang thân thiện, Julian mỉm cười ấm áp. Chỉ nhìn biểu cảm thôi cũng đủ biết anh đã phải chật vật trong xứ sở xa lạ, nơi không ai hiểu được lời mình.

    Vậy thì bước tiếp theo sẽ dễ thôi.

    Chỉ bằng vài câu, Julian đã khéo léo đưa được anh về phòng mình. Chẳng mấy chốc, anh – với vẻ mặt bối rối – đã ngồi trong chiếc ghế sofa nhỏ, tay cầm ly socola nóng bốc khói. Rõ ràng anh chẳng hiểu sao mọi việc lại thành thế này.

    “Tôi biết ơn lòng tốt của anh, nhưng…”

    “Nếu đã biết ơn thì thử đi. Loại socola này còn chưa được nhập chính thức đâu. Tôi trót mê nó một lần rồi nên mang cả theo trong chuyến đi. Uống đi, tuyệt lắm.”

    “Nhưng mà…”

    Trước khi người đàn ông kia kịp mở miệng, Julian đã đưa cốc lên trước mặt. Dù là không thể từ chối khi bị ép hay thế nào khác, anh vẫn ngoan ngoãn nhấp một ngụm socola nóng.

    “Thế nào? Ngon chứ?”

    Nghe Julian hỏi, anh khẽ gật đầu, vẻ lưỡng lự. Dù không nói thành lời, nhưng trên gương mặt lại hiện rõ rằng vị socola vừa ngọt vừa đắng. Có lẽ nghĩ mình không thể từ chối được sự nài ép của Julian, anh chỉ lặng lẽ ôm cốc bằng cả hai tay, không còn nhắc gì chuyện rời đi nữa.

    Hài lòng với thái độ đó, Julian lại lên tiếng:

    “Thứ socola này ngon thế đấy, vậy mà thằng Karel cứ lải nhải suốt chuyện tôi mang theo những thứ không cần thiết khi đi đường… À, cậu biết Karel là ai rồi chứ? Chính là em trai tôi, người đi cùng tôi tối qua. Cậu đã chào tạm biệt Karel chưa?”

    “…”

    Anh không biện hộ gì, chỉ cúi mắt xuống. Quả thật anh chưa chào.

    Hoặc cũng có thể giữa họ vốn là kiểu quan hệ không cần phải nói lời tạm biệt khi rời đi… Julian vẫn không gạt bỏ được nghi ngờ về thân phận thật sự của “gã đàn ông” trước mặt.

    “Cậu cũng đang đi du lịch à?”

    Nghe Julian hỏi, anh lắc đầu.

    “Không.”

    “Thế thì vì sao?”

    Khi Julian hỏi lý do sao lại lang thang như vậy, anh như nghẹn lời, chỉ đưa mắt nhìn quanh.

    “Tôi… tôi…”

    Julian kiên nhẫn chờ đợi một lúc, nhưng anh vẫn không thốt thêm được gì.

    “Nếu không thể giải thích, lẽ nào cậu đang bị cảnh sát truy nã?”

    Đôi khi cũng có những kẻ chạy trốn vu oan cho người khác rồi giả dạng thành tội phạm để né tránh việc bị bắt. Con người không thể coi như món hàng, nhưng nếu người trước mặt quả thật là một kẻ bỏ trốn, thì hắn ta quá quý giá để Julian buông bỏ.

    Nghĩ vậy trong bụng, Julian tiếp lời:

    “À, nếu thấy khó nói thì không cần trả lời đâu. Tôi chỉ hỏi thế vì thấy cậu có vẻ bối rối thôi. Nhưng mà, nếu rời chỗ này rồi, cậu định đi đâu?”

    “Tôi định tới Paris.”

    “Paris sao?”

    “Ừ, tôi nghĩ ở Paris có thể sẽ có một công việc dành cho mình.”

    Julian vẫn mỉm cười, nhưng trong đầu lại dấy lên thắc mắc. Một người mà mới hôm qua thôi còn trông như kẻ ăn mày, không nhà cửa, thì bằng cách nào có được tiền để đi Paris? Câu trả lời thật ra đơn giản. Anh chắc hẳn đã nhận tiền giúp đỡ từ Karel.

    Julian ngắm anh thêm một hồi. Cái vẻ bẩn thỉu, rách rưới ban đầu nay đã biến mất sau khi tắm rửa và thay quần áo sạch sẽ. Tuy nhiên, bộ quần áo ấy vẫn cũ kỹ, hơn nữa qua việc anh chẳng thể nói nổi một thứ tiếng nước ngoài nào trong thời buổi này, Julian đoán anh hẳn chỉ là một nông dân thất học từ vùng quê nước Nga mà thôi.

    Điều đó càng khiến Julian tò mò hơn về thân phận thực sự của anh.

    Vì vậy, anh ta bỗng đưa ra lời đề nghị: “Cậu có muốn đi cùng tôi không?”

    “Hả?”

    “Bọn tôi sẽ đi ngược lên St. Petersburg, sau đó sang Pháp. Cụ thể là đến một biệt thự ở Côte d’Azur, miền nam nước Pháp. Dọc đường cũng sẽ ghé qua Paris. Đi chung đến đó thôi, được chứ?”

    “Không, không… Cảm ơn lòng tốt của anh. Nhưng mà…”

    “Tôi sẽ lo hết chi phí, cậu chẳng có lý do gì để từ chối, đúng không?”

    “…Xin lỗi.”

    Anh ngập ngừng đáp lại. Nhưng khi thấy anh còn do dự dù đã lặp đi lặp lại lời từ chối, Julian cảm nhận được trong anh vẫn còn một chút luyến tiếc.

    “Cậu lo sợ phải vượt qua biên giới nước Nga lần nữa à?”

    “…”

    “Có phải cậu đã trốn khỏi quê hương không?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú