Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 5 bìa
      bởi Chung Seiker Jan-yeo vốn là cao thủ không hề thua kém bốn người trước, nhưng hắn lại hoàn toàn chẳng hòa hợp với họ. Không lập thế lực, chỉ một mình lang bạt theo lối độc hành, đúng là điển hình của kẻ cô lang sói đơn độc trong giang hồ. Mỗi khi chạm mặt võ lâm nhân sĩ, hắn liền khiêu chiến, máu huyết vương vãi khắp nơi. Tuy nhiên, hắn không hề động vào bách tính, cũng chẳng ám toán sau lưng, bởi…
    • Chương 50 bìa
      bởi Chung Seiker Vừa chuẩn bị ra ngoài, khoác áo khoác lên, ánh mắt vô tình hướng về chiếc ghế sofa trống trơn. Không hiểu sao chỗ ấy trông trống vắng lạ. Cái thứ nhỏ bé đó ngồi chiếm văn phòng cũng mới vài ngày thôi. Dường như đã quen với việc kẹp nó bên hông, thỉnh thoảng nhào nặn và ngắm nghía. Hôm nay vì có nhiều việc và buổi gặp trưa, nên để nó ở nhà, nhưng ngày mai chắc phải kẹp đi làm. “Về…
    • Chương 59 bìa
      bởi Chung Seiker Sau khi nhắm nghiền mắt lại, A-nok bỗng nhận ra đây không phải lúc để chìm vào tuyệt vọng. Y đột ngột mở bừng mắt ra, đập vào mắt y đầu tiên là không gian tối tăm, tĩnh mịch của căn phòng riêng tại nội xá Vũ Ninh đường. Ký ức cuối cùng trước khi mất đi ý thức muộn màng ùa về. Trên đường từ phủ Jeong-an trở về, y đã chợp mắt một lúc trên xe ngựa. Y đã mơ về đứa con chưa kịp…
    • Chương 49 bìa
      bởi Chung Seiker Vì phải bó bột nên việc tắm rửa thật bất tiện. Nhưng Hae-jin từ chối sự giúp đỡ của người hầu. Đàn ông mà là omega thì những chuyện như thế này thật mơ hồ. Với những người beta, thật khó để có thể mong đợi cùng một tiêu chuẩn về giới tính. Đặc biệt, Hae-jin, người lớn lên như một beta, lại có sự phân biệt giới tính càng mơ hồ, nên càng khó khăn hơn. Vừa kết thúc cuộc chiến vất…
    • bởi Chung Seiker Tin đồn rằng giáo chủ Thiên Ma Thần Giáo mắc phải chứng Cửu Dương Tuyệt Mạch lan truyền khắp mọi ngóc ngách của Thập Vạn Đại Sơn. Dương khí trong cơ thể gã quá thịnh, đến mức nơi gã đứng hay ngồi, đồ vật thường xuyên bị nung chảy; kẻ nào chạm vào tay gã, cuối cùng thậm chí còn bị thiêu sống. “Muốn trị cho Thiên Ma, chỉ còn cách lấy cực âm chi thể mà thôi.” Theo lời của thần…
    • Chương 48 bìa
      bởi Chung Seiker Những gì cậu nghe được chỉ là từ ‘bệnh viện tuyến trên’ và câu nói ‘xử lý để không bị chậm trễ’. Tôi hoàn toàn không biết bối cảnh trước sau, cũng không biết câu chuyện về ai, mức độ này thì coi như không nghe thấy cũng được phải không... “À, không ạ... Em không nghe thấy gì cả...” Nhìn Amin sợ hãi cúi mắt, anh ta im lặng một lúc. Một khoảng im lặng khó chịu ngắn ngủi trôi…
    • Chương 41 bìa
      bởi Chung Seiker Khát nước quá. Mình ngủ lúc nào nhỉ? Tỉnh dậy rồi, nhưng vẫn nằm im, thẫn thờ đếm thời gian trôi qua, Hae-jin cố nhớ lại. Lục tìm trong quá khứ, lúc nào cũng là một việc đau đớn. Lại cố ép mình ăn, và người hầu đã có những lời khen vô hại. Khoảnh khắc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Rõ ràng cậu đã theo thói quen tự trấn an rằng mình ổn, nhưng cơn buồn nôn vẫn dâng trào. Suốt thời gian…
    • Chương 13 bìa
      bởi Chung Seiker Mệnh lệnh với giọng trầm thấp khô khan, nhưng không còn sự tức giận như lúc nãy. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến lồng ngực dịu xuống một cách nhẹ nhõm. Amin chăm chỉ mút viên kẹo cùng với ngón tay. Khối nhỏ bé đến mức không cảm nhận rõ đường viền vì ngón tay to lớn của anh ta. Khi cố mút tạo ra tiếng chụp chụp, cậu không phân biệt được mình đang mút kẹo hay đang mút ngón tay anh. Viên kẹo…
    • Chương 18 bìa
      bởi Ly Thiên Ngay khi ý nghĩ ấy lóe lên, tôi bị đẩy nằm xuống chiếc bàn thấp. Go Tae-kyum đã cẩu thả quét mớ đồ ăn vặt bừa bộn sang một bên, nắm lấy đôi chân đang vùng vẫy của tôi, còn Seo Hae-young thì giữ chặt vai, không cho tôi ngồi dậy. Dưới ánh sáng chói chang từ trên cao, tôi với tứ chi như bị trói chặt, vặn vẹo cơ thể, nghẹn ngào khóc lóc. “Đừng, đừng mà… Dừng lại đi, được…
    • Chương 65 bìa
      bởi Ly Thiên Lý lẽ của Penelope nghe quá thuyết phục. Thuyết phục đến mức không thể tìm ra kẽ hở nào để phản bác. …Nhưng mà. “Thế tại sao cậu lại ngồi chễm chệ ở đó?” Nghe giọng điệu đầy bực dọc của Cassian, Bliss chớp chớp đôi mắt tròn xoe, ngây thơ đáp. “Chẳng phải ngài bảo tôi ở đây đợi ngài tắm xong sao ạ.” Lại một lần nữa, Cassian cạn lời. Tức thay, cái hạt đậu phộng…
    Ghi chú