Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 43 bìa
      bởi Chung Seiker Giữa anh và Hae-jin luôn có một bức tường dày. Lyle cũng biết rõ điều đó. Ngay từ đầu, anh thậm chí từng mong có bức tường đó. Vậy mà từ lúc nào, sự tồn tại của bức tường này lại trở nên rõ ràng đến vậy? Trước Hae-jin, người đang từ chối và xua đuổi mình, Lyle dễ dàng dao động. Một cảm giác bất an kỳ lạ đang lay động anh dữ dội. Như thể khoảnh khắc Hae-jin rời khỏi dinh thự này,…
    • bởi Chung Seiker "Mong sao Giáo chủ sớm xuất quan." Câu nói của Han Hee-ryeong như sét đánh ngang tai, khiến khuôn mặt trắng ngần như vỏ bánh bao của Wi Ho-yeon càng thêm trắng bệch như được phủ thêm lớp bột mì. "Sẽ không bao giờ xảy ra chuyện khiến Wi công tử phải lo lắng đâu. Cứ tin ta đi. Giáo chủ tuyệt đối sẽ không làm hại Wi công tử." Có ra khỏi bế quan thì mới biết được chứ. Wi Ho-yeon chỉ thầm đáp…
    • bởi Chung Seiker "Ngài bị trúng tên vào mặt sao?" Thấy Ho-yeon hốt hoảng định kiểm tra vết thương, hộ vệ dùng tay ấn nhẹ lên cằm rồi vuốt xuống. Vết rách lập tức liền lại như được dán keo. Động tác thản nhiên đến mức Ho-yeon tưởng mình hoa mắt. Nhưng y chắc chắn đã nhìn thấy miếng da bị bong ra. Hơn nữa, chỗ vừa liền lại còn hằn rõ đường ranh giới như một vết sẹo cũ. "V, vừa nãy mặt…
    • Chương 30 bìa
      bởi Chung Seiker “Ngài đến thật đúng lúc. Thưa, hôm nay đang dọn dẹp thì tôi phát hiện ra cái này trong phòng này.” Quản gia đưa thứ gì đó về phía anh ta, nhưng Lyle không hề quay đầu. Những vết đỏ trên người Hae-jin lan ra như màu sơn, xâm chiếm tầm nhìn của anh ta. Căn phòng của Hae-jin, vốn được trang trí bằng tông màu pastel tươi sáng, bỗng như nhuốm đầy máu. Như thể bị hỏng, Lyle bước từng bước nặng nề…
    • bởi Chung Seiker Wi Yeon-gang thậm chí còn nảy ra ý nghĩ hoang đường rằng, phải chăng ông đã chọc giận Băng Long vì việc giết chết Cung chủ đời trước? Ngay lúc đó, toàn bộ âm khí cực hàn trên tay Wi Yeon-gang bị nam nhân kia hấp thụ hoàn toàn. Băng cực thiên long là người đã truyền dạy Băng công cho Băng Cung Cung chủ đời đầu. Vậy thì kẻ có thể tước đoạt khí tức này, chắc chắn cũng phải là Băng Long. Nếu…
    • Chương 66 bìa
      bởi Ly Thiên “Ch-Cháu á?” Bliss mặt cắt không còn một giọt máu, hét lên thất thanh. Penelope lại gật đầu cái rụp "Đúng vậy". Trời đất ơi, mình điên thật rồi! Sao lại đi ôm cái tên khốn kiếp đó chứ! Bliss hoảng hốt tột độ, nhưng sự chú ý của Penelope lại đặt ở một chỗ hoàn toàn khác. “Nhưng mà ngài Bá tước nổi tiếng nhạy cảm thế mà lại ngủ say sưa không biết trời đất gì mới tài chứ.…
    • Chương 55 bìa
      bởi Chung Seiker Gặp người hầu ở hành lang, Hae-jin cuối cùng cũng có thể báo rằng Lyle đã bị thương. Mark và những người khác hoảng hốt chạy về phòng Lyle. Một vài người ở lại chăm sóc cậu, người không có nạng. Nhìn họ với vẻ ngẩn ngơ, Hae-jin mặt đỏ bừng. Thật may là những người beta đó không thể ngửi thấy pheromone. Cậu xấu hổ vì nghĩ đến pheromone đầy yêu thương của Lyle vẫn còn trong cơ thể cậu…
    • Chương 15 bìa
      bởi Chung Seiker Chỉ là, hoàn toàn không có cảm giác táo bạo hay cứng cỏi. Phải rồi, vì ngu ngốc đến thế nên ngay cả việc bị chụp ảnh công khai như vậy cũng không biết. Vốn dĩ, In-beom cảm thấy thiện cảm với loại sinh vật này. Nếu xét về mạnh yếu thì chẳng có tác dụng gì, nhưng mềm mại và xốp nhẹ, chỉ tồn tại để được mình yêu chiều. Dù sao cũng nghĩ nên gọi về xem thử một lần. Đang chán ngấy…
    • Chương 28 bìa
      bởi Ly Thiên Cuối tuần đến thật nhanh. Tôi đang thức dậy vào một giờ hợp lý để chuẩn bị đi làm, nhận được cuộc gọi từ Hyun-jung và cất chiếc quần đã được ủi phẳng phiu vào tủ. Đó là cuộc gọi báo rằng nước của cửa hàng đột nhiên ngừng hoạt động trong lúc họ đang kiểm tra nguồn nước và cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc xin nghỉ làm. Sau khi cuộc gọi đầy tiếc nuối kết thúc, tất…
    • Chương 34 bìa
      bởi Chung Seiker “Jin.” Thấy Hae-jin không trả lời, Lyle vô cùng bất an. Khác với cơn phẫn nộ đang bùng phát, một sự sốt ruột kỳ lạ đang gặm nhấm anh. Cảm nhận được sự run rẩy từ hai bờ vai đang nắm, anh theo phản xạ kéo chăn quấn lấy người Hae-jin. Bóng lưng cậu loạng choạng bước trong mưa cứ ám ảnh anh. Ngay cả lúc này, khi Hae-jin đang ngoan ngoãn ngồi trên giường. Đôi mắt Hae-jin, vốn có phần yên ắng…
    Ghi chú