Các chương
-
Cảm giác như có một luồng gió bấc lạnh buốt vừa quét qua sau lưng. Sống lưng ớn lạnh, toàn thân sởn gai ốc. Veronica nhận ra mình đã mắc bẫy của số phận mất rồi…. “Penelope, Penelope.” Đột nhiên, giọng nói của ngài Bá tước xuyên qua lớp màng ảo tưởng, kéo bà về với thực tại. Giật mình bừng tỉnh, bà thấy ngài Bá tước đang cau mày búng tay "Tách, tách" ngay trước mặt mình. “D-Dạ,…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Bản chất Nghe câu nói đó, điều đầu tiên tôi nghĩ đến là mình sẽ bị cảnh sát điều tra. Lee Tae-seon đã đề cập đến 'lời In-ha từng nói' và gọi tôi là kẻ giết người. Rốt cuộc thì cuộc điều tra của cảnh sát đã không diễn ra, và cũng chẳng có ai nhắc đến chuyện đó với tôi... nhưng giờ tôi lại nhớ ra. Kể từ đó, tôi chưa từng gặp mặt Lee Tae-seon, mà hễ gặp là lại xảy ra xung…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Hơi thở bị nghẹn ứ bỗng chốc được giải phóng, nhưng không vì thế mà tôi có thể hít thở dễ dàng ngay lập tức. Giống như bị dìm mặt xuống nước và phải ngậm một cái ống nhỏ để thở, trong đầu tôi cứ bị choán ngợp bởi ý nghĩ rằng mình sẽ không thở được nữa, rằng mình sẽ tuột mất cái ống và chìm nghỉm xuống đáy nước. Bóng tối mịt mù lại một lần nữa ập đến. Tầm nhìn…-
40,4 N • Ongoing
-
-
"Thú vị thật đấy." "...Sao, sao cơ ạ...?" "Chắc vì vốn là anh em sinh đôi nên mới thế chăng..." Tôi giật mình, rụt người lại rồi nhìn về phía anh ta. Nhờ có trang điểm nhẹ cho bữa tiệc nên trông cũng đỡ hơn, nhưng Lee Tae-seon với gương mặt nhợt nhạt và đầy vẻ mệt mỏi vẫn đang tựa đầu vào vô lăng như muốn chợp mắt. "Lần trước cậu đã nói rồi mà. Rằng cậu, đang bị hoang tưởng…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Tôi cứ ngồi thu mình như thế, ôm lấy cơ thể ấm áp và mềm mại của Lili một hồi lâu. Chỉ đến khi cánh tay bị thương bắt đầu đau nhức, tôi mới gượng dậy đi tìm thuốc uống. Biết rõ uống thuốc khi bụng rỗng sẽ bị xót ruột, nhưng dù sao tôi cũng đã quen với việc đó rồi. Tôi lên tầng hai, định lấy thuốc từ ngăn kéo cạnh giường thì sực nhớ ra tủ lạnh đã hết sạch nước. Chắc là…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Tự tay làm bữa tối là một hành động bốc đồng của tôi. Đã ba ngày kể từ khi đón Lili về, Lee Tae-seon gần như không về nhà. Nhưng với tính cách không thích ngủ ở ngoài, anh ta có thói quen nhất định phải về nhà tắm rửa và ngả lưng lên giường vào ngày thứ ba. Có thể là công cốc, nhưng tôi vẫn muốn nấu một bữa cơm nóng hổi. Tôi đã cho bếp trưởng tan làm sớm để tự tay làm tất cả,…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nín lặng không nói nên lời. Hễ bị dồn ép hay trách mắng là đầu óc tôi lại trống rỗng chẳng nói được câu nào, đó là tật xấu của tôi. Cũng vì thế mà tôi luôn bị mắng nhiều hơn. Vậy mà vẫn không sửa được. Cả những đầu ngón tay đau nhức cũng trở nên lạnh toát. Có vẻ bực bội, Lee Tae-seon tăng tốc độ xe một chút. Tiếng động cơ gầm lên như đang hối thúc…-
40,4 N • Ongoing
-
-
May mắn thay, tình trạng cánh tay không nghiêm trọng như vẻ ngoài sưng tấy. Đúng là phong cách của tôi, hễ đau một chút là luôn làm quá lên. Chấn thương dây chằng này chỉ khoảng hai tuần là khỏi, nhưng bác sĩ bảo phải cẩn thận mới mau lành nên bắt đeo thêm nẹp bảo vệ, kể ra cũng hơi đáng tiếc. Thấy tôi đeo nẹp bước ra, Lee Tae-seon thoáng lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi anh ta quay đi không nói một…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Chuyện tôi bị thương ở tay đúng là do Lee Tae-seon đẩy ngã. Nhưng Lee Tae-seon cũng có lý do bất khả kháng, nên đó không phải là lỗi của anh ta. Anh ta tìm đến Giáo sư Jang và đưa tôi đến Bệnh viện Đại học Inhyun, giống như mỗi khi tôi bị ốm lúc ở cạnh anh ta trước đây. Vì anh ta biết bác sĩ chủ trị lâu năm của tôi và Yoon In-ha chính là vị giáo sư đó. Nghe nói dạo trước giáo sư bị ngất…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Phù uu. Chỉ khi yên vị trong xe, Cassian mới thực sự có được không gian riêng tư. Anh nhắm mắt, ngửa cổ ra sau và trút một tiếng thở dài nặng nề. Dù sự việc chỉ mới diễn ra vài giờ nhưng anh cảm thấy mệt mỏi như thể đã qua mấy ngày liền. Lúc này anh chỉ muốn nhanh chóng về nhà nghỉ ngơi, nhưng tâm trí vẫn ngổn ngang trăm mối tơ vò. Còn quá nhiều vấn đề cần phải suy nghĩ. Cái sự hiểu…-
183,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 87 88 89 … 102 Tiếp