Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 12 bìa
      bởi Ly Thiên Hyun-woo cởi phăng chiếc áo phông vướng víu rồi lột luôn áo tôi. Tôi tóc tai rối bù, đầu óc choáng váng dùng lòng bàn chân đạp xuống sàn. Cú đạp làm chai soju đổ, tạo thành vũng nước nhỏ. Anh ấy ôm chặt lấy phần thân trên đang ngả nghiêng của tôi, dùng sức bế lên rồi hạ xuống, miệng mút lấy núm vũ trước mặt. "Ư ư ư... A..." Duong vat rút ra chậm rãi rồi lại đâm sâu vào trong, lặp đi…
    • Chương 18 bìa
      bởi Chung Seiker Nhìn lại những việc mình làm từ khi đến đây, quả thực chẳng có gì đáng kể. Tất cả chỉ là quỳ bò đến chỗ anh ta để xin kẹo. Đổi lại, cậu được ăn ba bữa cơm ngon mỗi ngày, và đêm đến được nằm ngủ thoải mái trên sofa. Thân thể nhàn rỗi, không có việc gì làm, tự nhiên cậu lại nhớ đến ông. Đã mấy tuần rồi kể từ khi bị đưa đến đây. Cậu không thể tưởng tượng nổi lòng…
    • Chương 51 bìa
      bởi Ly Thiên Ảo thanh ấy đã trở nên quá đỗi quen thuộc. Hoàng đế gạt bàn tay đang che mặt ra, đập mạnh xuống bàn một cái "Rầm!". "Thứ tép riu nhà ngươi, ghét thì làm được cái quái gì chứ." Hắn rít qua kẽ răng, giọng điệu sặc mùi tích lịch đạn. Vốn dĩ thân thể y đã yếu ớt, tính tình lại hiền lành, nhút nhát, hắn cứ đinh ninh y chẳng dám nghĩ đến chuyện dại dột, ngờ đâu sự khinh suất ấy đã…
    • bởi Chung Seiker Việc Giáo chủ vắng mặt khỏi Ma Giáo là chuyện xảy ra như cơm bữa. Chỉ có Jang-un - chiếc bóng của ngài - là âm thầm theo gót, còn lại ngay cả những cận thần thân tín nhất cũng hiếm khi biết Giáo chủ đi đâu, ở đâu. Lần đến Băng Cung này quả là một ngoại lệ hiếm hoi. Tất nhiên, cũng chỉ có Tổng quản Tài chính Han Hee-ryeong, hai vị Hộ pháp và Độc Thiệt Quỷ Ma Do-gyeon là biết hành tung của…
    • Chương 72 bìa
      bởi Chung Seiker Cảm thấy ăn không ngon miệng, Hoàng đế đặt đũa xuống, nhấp một ngụm trà. Hắn nuốt vị chát của trà cùng với nỗi đắng cay trong lòng xuống bụng rồi cất tiếng hỏi. "Con chó con đó đáng yêu đến thế cơ à?" San-san hai mắt sáng rực, gật đầu lia lịa. Nhìn điệu bộ ấy, Hoàng đế lại một lần nữa nhận ra: thê tử bé nhỏ của hắn thực chất là một người vô cùng chân thật. Y thật sự…
    • Chương 49 bìa
      bởi Ly Thiên Đứng ngoan ngoãn chờ quản gia xuất hiện, Bliss lúc này mới có thời gian để trầm trồ thán phục trước vẻ đẹp bên trong tòa lâu đài cổ kính hơn 300 năm tuổi này. Có lẽ nhờ bàn tay chăm sóc lão luyện của vị quản gia, mọi ngóc ngách trong lâu đài đều sạch bóng không một hạt bụi, ngăn nắp gọn gàng đến kinh ngạc. Những tấm rèm cửa được buộc cao bằng nhau tăm tắp, khoe trọn vẹn khung cửa sổ…
    • Chương 57 bìa
      bởi Chung Seiker Nói giao đứa con của mình cho Hoàng hậu, bảo Hoàng hậu dẫu phải mạo hiểm mạng sống cũng phải bảo vệ đứa trẻ đó, vậy mà khi Hoàng hậu gặp nạn, bị Tể tướng dồn vào đường cùng thì bà ta lại nhẫn tâm quay lưng, làm ngơ trước bức thư cầu cứu. Đối mặt với một người đàn bà điên loạn, Hae-eon chẳng thể trút giận, ngài đấm ngực đầy bức bối. Nếu Yoo Byeok-young - một kẻ từng đoạn…
    • Chương 47 bìa
      bởi Chung Seiker "Xương tần được thị tẩm ư..." Ngay hôm nay là ngày Bệ hạ và Quý phi nương nương xuất cung đi lánh nạn tĩnh dưỡng. Không biết có phải do từ hôm qua mọi người đã mải mê chuẩn bị cho chuyến đi nên lơ là việc giám sát Từ Ninh Cung hay không. Thượng cung Thủ lĩnh không thể nào tìm ra manh mối để xác thực chuyện Hoàng đế và Xương tần thị tẩm là thật hay giả. Từ trước đến nay, mỗi…
    • bởi Chung Seiker Gã đàn ông đó vẫn mang diện mạo bình thường, đường nét cơ thể có phần thanh mảnh hơn so với Mu-gyeong. Ho-yeon vừa lướt nhẹ ngón tay trên dây đàn vừa nhìn thẳng vào. Y nghĩ rằng vì mình đang nhìn chăm chú nên người đó mới cảm nhận được mà nhìn lại. Ho-yeon khẽ mỉm cười xã giao rồi lịch sự cụp mắt xuống, dời đi tầm nhìn một cách tự nhiên. Hành động đó như đổ thêm dầu vào lửa…
    • Chương 46 bìa
      bởi Ly Thiên San-san nhìn Hoàng đế, thầm hối hận tại sao bấy lâu nay mình lại sợ hãi một gã đàn ông như thế này. Người ngoài nghe được có lẽ sẽ chê cười y ngốc nghếch, nhưng đối với San-san, cái chết là điều đáng sợ hơn tất thảy. Dẫu có bị mỉa mai là hèn nhát thì y cũng đành chịu. Y sợ phải chết trong sự bỏ rơi, sợ phải chết đói, và sợ cả việc bị đuổi ra khỏi nhà rồi chết bờ chết…
    Ghi chú