Các chương
-
Một bàn tay lạnh lẽo lặng lẽ chạm vào trán tôi. Lại còn vuốt ve đôi má, vỗ về khóe mắt. Trước cái chạm dịu dàng đó, không hiểu sao tôi lại cảm thấy tủi thân và muốn làm nũng nên khẽ bật ra một tiếng rên rỉ. Cùng lúc đó, tôi chợt nhận ra. Thì ra là mơ.... Nếu không phải là mơ thì làm gì có bàn tay nào vuốt ve tôi ấm áp thế này. Ở một góc ngực, cơn đau nhói âm ỉ trào lên. Dù chỉ…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Về bề ngoài, đó là một biện pháp nhằm chăm sóc người mẹ đang dưỡng bệnh ở Ha-gyeong, thế nhưng không một ai ngây thơ tin vào điều đó. Đủ mọi lời đồn đoán nổ ra. Có lẽ ngài ấy rốt cuộc cũng chán bà vợ hai rồi chăng. Cũng đến lúc rước người mới về nhà rồi đấy chứ. Tuy nhiên, chính bản thân Kang Tae-eon mới là người muốn nhập học ở thành phố trực thuộc trung ương, và sau khi…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Vừa nhấc đùi tôi đang nằm trên giường lên, Kang Tae-eon vừa đẩy tới. Ọc, cùng với âm thanh nhạy cảm phát ra từ hậu môn, lớp gel trong suốt chảy ròng rợn. Dù đã mất khá nhiều thời gian trong phòng tắm, nhưng tôi vẫn không có đủ thời gian để nới lỏng phần dưới cho đủ rộng. Ở bên ngoài chẳng hề có một tiếng thúc giục nào, thế nhưng chính sự im lặng đó lại khiến tôi ở trong phòng tắm…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Nhận lấy mẩu giấy, ngay lập tức cửa sổ đóng sầm lại một cách phũ phàng. Chẳng có nơi nào để nhận điện thoại, với khuôn mặt ngơ ngác, tôi nhìn người quản lý qua ô cửa kính. Sau đó, tôi rủ mắt xuống mở mẩu giấy ra xem. Bên cạnh thời gian nhận cuộc gọi, tên người gọi và mối quan hệ với tôi được ghi chép rõ ràng. 7 giờ 3 phút tối. Mẹ của Lee Shin-woo. Như thể nhìn thấy một thứ…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Nhận lấy món đồ, ánh mắt nghi ngờ của dược sĩ thoáng hiện lên không thể che giấu. Cố gắng phớt lờ ánh mắt đó, với vẻ mặt thản nhiên, tôi trả tiền rồi xỏ túi ni lông đựng đồ vào cổ tay. Sợ nhỡ đâu dược sĩ lại bắt chuyện gì đó, mang theo nỗi sợ hãi tột độ, tôi cắm đầu bước ra khỏi hiệu thuốc mà không dám ngoái nhìn lại một lần. Trên vầng trán nhợt nhạt từ lúc nào đã rịn…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Giật mình kinh hãi trước giọng điệu gắt gỏng trầm thấp như đang cảnh cáo, tôi cố gắng kìm nén tiếng khóc chực trào. Thế nhưng, tôi không thể nào kiểm soát nổi yết hầu đang ngày càng nóng rát và cơn run rẩy mỗi lúc một dữ dội hơn. Không, kể từ khoảnh khắc chạm trán Kang Tae-eon, chưa một giây phút nào tôi có thể tự kiểm soát được bản thân mình. Trút cạn đến giọt tinh dịch cuối cùng…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Lạ thật. Đây là mảnh vụn ghen tị sao, hay hạt cát buồn bã? Mỗi khi nhớ đến Ko Yo-han, kẻ có tất cả những gì tôi chẳng bao giờ với tới, ngực tôi lại se sắt. Không hiểu nổi nỗi đau ấy, tôi cúi nhìn xuống. Sự hoàn mỹ tuyệt đối của anh ta thuộc về riêng anh ta. Còn tôi, phải dùng nỗ lực lấp đầy khoảng trống tài năng đã cạn. Tôi khẽ cười. Quay nỗi đau về phía mình thay vì nơi khác,…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Khoảnh khắc ấy, tôi tưởng cậu ta hỏi “Cái thằng làm cậu ra nông nỗi này là Kang Tae-eon phải không?”, nên giật bắn mình thật sự. Tôi thở phào nhẹ nhõm theo bản năng, rồi gật đầu xác nhận. Mặt khác, tôi bị hành hạ thê thảm đến thế, vậy mà lại lo lắng bị lộ ra, điều ấy khiến tôi thấy bất công với chính mình. Nhưng trong lòng, tôi cũng chấp nhận sự thật đó. Trước khi thắc mắc…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Đi dọc hành lang, mỗi lần bước qua là tôi lại cảm nhận được những ánh mắt lướt qua rồi dính chặt vào người mình. Chỉ nửa ngày mà tôi đã quen với việc đó. Sau đêm đầu tiên ngủ lại trong phòng của cậu ta sau buổi tiền thực hành, bộ dạng của tôi đúng là chẳng thể khen vào đâu được. Từ lúc mặt tôi bị dí xuống giữa hai chân của Kang Tae-eon và miệng bị bắt phải há ra, tôi đã linh cảm…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Đôi mắt mang vẻ khó hiểu, đầy căng thẳng, dõi theo Kang Tae-eon. Ngay cả cử chỉ nhỏ bé ấy cũng khiến Kang Tae-eon thầm thấy hứng thú. Mái tóc quấn quanh ngón tay cậu ta khá mềm mại. Chỉ xét về ngoại hình, từ đầu đến cuối, Lee Shin-woo cứ như được đúc ra để hợp với gu của Kang Tae-eon vậy, không có điểm nào là không vừa ý cậu ta. Dù một chút bướng bỉnh hơn hay ngoan ngoãn hơn thế này cũng…-
165,0 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 4 5 6 … 32 Tiếp