Các chương
-
Vào ngày cuối tuần diễn ra buổi tiệc, bầu trời bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt. Dù đã khá quen với thời tiết âm u đặc trưng của nước Anh, nhưng nhìn những tia chớp thỉnh thoảng xé toạc bầu trời, Bliss vẫn có dự cảm chẳng lành. “Ưc.” Nuốt khan một cái, Bliss lo lắng ngước nhìn bầu trời. Thấy vậy, Penelope mỉm cười trấn an. “Thôi nào, không có gì to tát đâu. Cậu đừng căng…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Nghe vậy, Bliss lại nghiêng đầu sang hướng ngược lại, vẻ mặt ngơ ngác. “Đậu phộộộng?” “Đúng rồi, là cậu đấy.” Cassian nghiến răng đáp lại. Cái thằng nhãi ranh này, đợi lúc tỉnh rượu mình sẽ cho nhóc biết tay. Đang thầm thề sẽ vác nó lên vai đánh cho nát mông thì Bliss đưa tay túm lấy cà vạt của anh. Cassian gác một tay lên thành bồn tắm, tựa má vào tay, cau mày nhìn cậu nhóc…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Hà, ha ha. Hoàng đế bất ngờ vùi mặt vào hõm cổ San-san, bật cười đến rung cả hai vai. Tiếng cười mang theo sự sắc lạnh, nhưng San-san nào có nhận ra. Y chỉ đang ngượng ngùng đỏ mặt, nhớ lại cuộc trò chuyện với Myeong-ok vài ngày trước. "Bệ hạ là người thay lòng đổi dạ nhanh lắm. Ngài ấy luôn thích những nhan sắc mới lạ. Hôm nay ngài ấy có thể sủng ái công tử hết mực, nhưng biết đâu…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Khoảnh khắc ấy, bờ vai Lee Shin-woo co giật. Từ phản ứng bất ổn đó, Kang Tae-eon đọc được sự sợ hãi của cậu. Bị ném vào môi trường bạo lực phi lý, Lee Shin-woo run rẩy như một chiếc lá non. Bản năng mách bảo cậu về những chuyện sắp sửa xảy ra khiến cậu thở dốc. Nhìn cậu, Kang Tae-eon khẽ tặc lưỡi. Lee Shin-woo đúng là một kẻ khờ khạo. Cậu dễ dàng chấp nhận cả tình dục lẫn bạo…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Bên trong gian phòng trọ tại Thanh Châu nơi Tô Cẩn Lương vừa nghỉ tạm một đêm, lúc này đây đứng chật kín người. Cửa ra vào và cửa sổ đều mở toang, ánh nắng ấm áp rọi sáng rèm lụa trắng trơn. Phong Ngâm Uyên ngồi nghiêng trên mép giường, lật tung đống quần áo rách nát mà Tô Cẩn Lương thay ra để tìm chiếc túi gấm. Sau khi chắc chắn rằng đối phương đã mang theo món đồ đó, hắn mới vuốt…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Gương mặt San-wol và San-san trong nháy mắt đỏ bừng như bị lửa đốt. Quả thực, đây không phải chuyện có thể đem ra nói huỵch tẹt giữa thanh thiên bạch nhật nơi hoàng thất, nhất là khi còn có muội muội của đương sự ngồi ngay bên cạnh. Đám nội quan và cung nữ đang hầu hạ gần đó cũng bàng hoàng không kém, chẳng dám lộ biểu cảm gì, chỉ biết lẳng lặng cúi đầu thấp hơn nữa. Hoàng đế…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Giật mình kinh hãi trước giọng điệu gắt gỏng trầm thấp như đang cảnh cáo, tôi cố gắng kìm nén tiếng khóc chực trào. Thế nhưng, tôi không thể nào kiểm soát nổi yết hầu đang ngày càng nóng rát và cơn run rẩy mỗi lúc một dữ dội hơn. Không, kể từ khoảnh khắc chạm trán Kang Tae-eon, chưa một giây phút nào tôi có thể tự kiểm soát được bản thân mình. Trút cạn đến giọt tinh dịch cuối cùng…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Hoàng đế bỏ lại Thượng cung Thủ lĩnh của Quý phi, đi về phía cung nữ của Xương tần đang đứng túc trực. Giống như cái cách ngài đã làm ngày hôm qua, Hae-eon tự tay nâng cằm cung nữ đang run lẩy bẩy, cúi gằm mặt kia lên, nhìn thẳng vào mắt ả rồi nở nụ cười rạng rỡ. "Đừng quên lời dặn dò của trẫm." "Vâng, vâng, thưa Bệ hạ. Nô tỳ xin tuân mệnh." "...Được rồi." Hoàng đế hài…-
77,3 N • Ongoing
-
-
Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức. “Tuần trăng mật sao ạ? Anh đã nghĩ đến tuần trăng mật rồi sao? Vẫn còn tận hơn nửa năm nữa mới đến lúc đó mà…” “Nhưng anh muốn nghĩ về nó ngay từ bây giờ. Em không muốn sao? À, mà đến lúc đó có khi ý định lại thay đổi cũng…-
24,1 N • Ongoing
-
-
“Trời đất ơi. Chắc hẳn cháu nó đã buồn lắm.” Giấu đi sự kinh ngạc và bày tỏ lòng thương cảm chân thành dành cho đứa trẻ, Công tước phu nhân xót xa nói. Thấy vậy, Koi vội vàng tiếp lời. “Không sao đâu phu nhân, giờ cháu ổn rồi ạ. Tối qua cháu được ăn thỏa thích món kem yêu thích nên đã ngủ rất ngon.” Mặc dù sáng nay có khóc nhè lại một trận. Nhớ lại chuyện lúc sáng, Koi…-
154,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 3 4 5 … 32 Tiếp