Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 3 bìa
      bởi Ly Thiên “Tae, Tae-seon, anh!” Tôi chỉ kịp đuổi kịp anh ta ngay trước khi anh ta bước ra khỏi cửa chính. Dù biết tôi đang lạch cạch đuổi theo một cách ồn ào từ phía sau, anh ta vẫn tuyệt đối không quay đầu lại, chỉ có Shin Jung-ho – thư ký của anh ta – là liếc nhìn tôi một cái. Mãi đến khi tới trước cửa chính, anh ta mới dừng bước và xoay người lại. Lúc bấy giờ đã muộn và tại sảnh trước…
    • Chương 4 bìa
      bởi Ly Thiên Thực sự khi ấy chúng tôi chỉ đang cùng che chung một chiếc ô mà đi thôi. Vì đó là một chiếc ô nhỏ nên cả tôi và Yoon In-ha đều bị ướt một bên vai. Khoảng cách đến chỗ đỗ xe chỉ còn tầm 50m. Yoon In-ha là người cầm ô, rồi trong lúc bước đi, đột nhiên cơ thể chúng tôi va vào nhau. Tại sao chúng tôi lại va vào nhau nhỉ... Ký ức ở đoạn giữa ấy như đã bay hơi mà biến mất sạch sẽ.…
    • Chương 5 bìa
      bởi Ly Thiên Lý do tôi không được đối xử như một người con thực thụ trong nhà........ là vì quẻ bói của ni cô chăm lo cho gia đình chúng tôi. Đó là ni cô Woljeong, người đã ở nhà chúng tôi từ trước khi hai anh em tôi chào đời. Chúng tôi đều chỉ gọi bà là 'ni cô'. Vốn dĩ tôi là đứa trẻ không nên được sinh ra. Khi biết cái thai trong bụng là thai đôi, mẹ tôi đã vô cùng háo hức và vui mừng. Thế nhưng niềm…
    • Chương 6 bìa
      bởi Ly Thiên Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.   "Tae-seon... ư?" "Hả? Từ bao giờ con lại gọi Giám đốc Lee là Tae-seon vậy?" "A..." In-ha luôn gọi Tae-seon là Giám đốc hoặc Trưởng phòng. Bởi vì Tae-seon không cho phép cách gọi khác. Lần đầu tiên In-ha gọi anh ta là "Tae-seon", anh ta đã tỏ thái độ khó…
    • Chương 7 bìa
      bởi Ly Thiên Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.   “Tuần trăng mật sao ạ? Anh đã nghĩ đến tuần trăng mật rồi sao? Vẫn còn tận hơn nửa năm nữa mới đến lúc đó mà…” “Nhưng anh muốn nghĩ về nó ngay từ bây giờ. Em không muốn sao? À, mà đến lúc đó có khi ý định lại thay đổi cũng…
    • Chương 8 bìa
      bởi Ly Thiên Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.   Khoảng một tiếng đồng hồ trôi qua trong bầu không khí im lặng đến nghẹt thở. Một sự ngột ngạt khiến tôi chỉ muốn mở cửa lao ngay ra khỏi xe. Tae-seon suốt thời gian đó chỉ dán mắt vào chiếc máy tính bảng làm việc, còn tôi ngồi sát cửa xe nhất có…
    • Chương 9 bìa
      bởi Ly Thiên Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.   Vào ngày tôi ghé qua nhà để lấy thêm quần áo, cũng là lúc ni cô Wol-jeong  trở về. Nghe thấy tầng một có chút ồn ào, tôi nhận ra giọng nói quen thuộc ấy. Đúng là ni cô. Khi tôi bước ra khỏi phòng, quả nhiên thấy bà trong bộ Hanbok trang nhã đang đứng…
    • Chương 10 bìa
      bởi Ly Thiên Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.   Hai ngày sau, tôi chính thức chuyển hẳn vào nhà của Tae-seon. Lúc ni cô trở về, tôi còn tự hỏi chuyện sẽ đi đến đâu, nào ngờ bà cũng cho rằng việc tôi dọn đến đó là lựa chọn tốt nhất. Khi tôi đặt chân đến, ngoài những người giúp việc ra thì…
    • Chương 1: Chuyển phòng (1) bìa
      bởi Ly Thiên Thời đi học của tôi tương đối suôn sẻ. Tôi không bị bắt nạt đặc biệt gì, cũng chẳng đến mức bị dồn ép vì thi cử mà đêm nào cũng chảy máu mũi. Trái lại, chuyện học hành lẫn con đường tiến thân đều khá thuận lợi. Đó là nhờ chút tài mọn tôi học được từ mẹ, người mở một học viện múa ở một thị trấn nhỏ. Nhờ vậy mà tôi nhận được vận may hiếm có: được đặc cách vào…
    • Chương 2: Chuyển phòng (2) bìa
      bởi Ly Thiên Tôi chớp mắt, không giấu nổi nỗi nghi hoặc chợt dấy lên. Kang Tae-eon, người đang ngả sâu vào thành ghế, khẽ nghiêng đầu một cách khó chịu. Đôi bàn tay đan chặt của cậu ta to lớn chẳng kém gì vóc dáng. Tôi rời mắt khỏi những ngón tay to bè, dài và thô kệch ấy, rồi ngẩng nhìn lên. Khuôn mặt đối diện bỗng dưng trở nên xa lạ. Khuôn mặt đẹp đẽ ấy, ở trường chẳng ai là không biết. Thế mà…
    Ghi chú