Các chương
-
"...Tôi với Go Tae-kyum á?" "Ừ. Mấy hôm trước tôi nhắn tin cho cậu, cậu bảo đang đi chơi với cậu ta còn gì?" Không phải. Từ hai tuần trước, Go Tae-kyum đã cắt đứt liên lạc cùng Seo Hae-young. Vốn dĩ giữa tôi và anh ta cũng chẳng có lý do gì để chủ động liên hệ, thậm chí tôi còn mong điện thoại đừng đổ chuông. Bộ quần áo vô tình giặt sạch kia tôi đã gấp gọn rồi vứt vào thùng rác, đến…-
211,8 N • Ongoing
-
-
"Lại đây." Lại gọi như gọi chó con. Tôi vừa bóc gói vừa tựa vào bên cạnh Seo Hae-young, khẽ rên lên một tiếng. Mải vội vã chạy đến đây mà quên mất cơ thể mình vẫn chưa hồi phục. Giữa hai chân còn tê dại. Tôi lén chồng thêm một lớp chăn rồi mới ngồi xuống. "Không đi hẹn hò mà lại đến đây à?" Tôi vừa cắn que kem vừa lẩm bẩm như nói vu vơ. Chẳng phải đang trong giai đoạn tình…-
211,8 N • Ongoing
-
-
"Ha, ha... Đừng, dừng lại đi...! Đồ khốn nạn!" "À... Vậy thì tôi lại càng muốn tiếp tục hơn đấy..." Tae-kyum không hề nới lỏng chút nào, tiếp tục đẩy dương vật cứng rắn của mình vào sâu hơn. Ướt át, tôi rên rỉ, mặt áp vào gương, mắt nhắm chặt lại. Dương vật cương cứng của tôi cọ xát vào bồn rửa lạnh lẽo. Chân tôi như muốn khuỵu xuống. "Ức...!" Từ đầu dương vật xinh…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Đồ khốn... Ghê tởm... Thà chết đi còn hơn, thằng ngu này. Tôi đưa tay lên mặt, lau mạnh, cố nuốt cơn khó chịu xuống. Không nói một lời, tôi lặng lẽ đứng dậy, bước vào phòng tắm. Tôi cởi phăng quần áo, cầm vòi sen lên. Nước lạnh được vặn nhỏ hết mức có thể, tôi dội thẳng lên đầu. Cơn đau nhức âm ỉ từ bụng dưới truyền đến, khiến tôi vô thức thở dài. Tôi gắn vòi sen lên…-
211,8 N • Ongoing
-
-
“Vứt đi.” “Á!” Chưa kịp để Bliss phản ứng, Cassian đã giật phăng gói bánh rồi ném cái vèo. Đang phân vân không biết nên nổi cáu vì bị cướp đồ trắng trợn hay vì hành vi xả rác bừa bãi nơi công cộng, Bliss trừng mắt lên, lớn tiếng kháng nghị. “Sao anh lại tự tiện vứt đồ của người khác đi? Mà vứt thì phải vứt vào thùng rác chứ sao lại ném bừa bãi thế kia!” “Lát nữa có…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Sau khi chuyển từ ô tô sang máy bay chuyên cơ, trên suốt quãng đường, cả hai không ai nói với ai lời nào. Bliss cố chấp quay mặt đi, né tránh ánh mắt của Cassian bằng mọi giá, và Cassian cũng làm ngơ chẳng thèm đếm xỉa. Bầu không khí gượng gạo, kỳ quặc giữa hai người khiến các tiếp viên trên máy bay tò mò, len lén quan sát. “Quý khách có cần thêm gì không ạ?” Khi Bliss giơ tay lên, một tiếp…-
183,3 N • Ongoing
-
-
“Có cái gì mà không được, vứt đi, nguy hiểm lắm.” Nhìn Cassian dứt khoát quăng xa cái "vũ khí" của mình, Bliss tức tối gào lên. “Anh tưởng tôi tự dưng làm thế chắc? Tôi định tiêu diệt kẻ ác cơ mà! Cái đồ ác quỷ, cái thứ ma quỷ ẩn nấp trong nghĩa địa ấy!” Nghe Bliss hét lên, Cassian bật cười khẩy. “Có mà cậu bị ma nhập thì có.” Thấy anh ta tỏ thái độ dửng dưng không tin…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Thình thịch, thình thịch. Bên tai thoang thoảng truyền đến tiếng tim đập đều đặn. Là tiếng tim đập của Cassian. Bliss chỉ chớp chớp đôi mắt mở to, nằm im bất động trong vòng tay anh. Cassian nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Bliss, cất giọng. “Không sao đâu, đừng khóc. Không cần phải sợ, chẳng có gì đâu.” Không có gì là thế quái nào, một con chim to tổ chảng bay sượt qua, cái cây to chừng kia rung…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Rốt cuộc là đi đâu cơ chứ. Bliss vừa dụi mắt ngái ngủ vừa khó chịu lắc đầu. Xuống máy bay xong lại phải lặn lội lên xe ô tô. Xung quanh tối đen như mực, cậu cũng chẳng biết mình đang bị đưa đi đâu. “Đến nơi là được đi ngủ đúng không ạ?” Bliss càu nhàu hỏi, Cassian ngồi bên cạnh khẽ liếc nhìn. Thay vì bắt bẻ 'Từ nãy đến giờ trên máy bay cậu chưa ngủ đủ sao?', anh quay mặt…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra thế này. Bliss ngồi thẫn thờ, chớp chớp mắt. Giọng nói đều đều của cơ trưởng trên loa thông báo cứ văng vẳng bên tai. Chỉ mới vài tiếng đồng hồ trước thôi. “Bliss ơi, cậu đâu rồi? Lại đây ngay, ngay lập tức!” Tiếng gọi thất thanh của Penelope vang lên, Bliss đành tiếc nuối bỏ dở chiếc bánh quy mới ra lò thơm phức, lật đật chạy ra. Chẳng nói…-
183,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 26 27 28 … 102 Tiếp