Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 17 bìa
      bởi Ly Thiên Sau đó, hắn hạ giọng thì thầm nhưng cố ý để Xương tần nghe được. "Chẳng phải Bệ hạ đã ngoan ngoãn nuốt trọn mọi thứ thần thiếp đút cho sao, thế nên suốt cả buổi sáng, môi của Bệ hạ..." "Đủ, đủ rồi!" Hoàng đế thét lên, khuôn mặt như sắp bật khóc đến nơi. Mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày, ngài lấy hai tay bịt chặt tai, vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Quý phi. Khuôn mặt đỏ…
    • Chương 16 bìa
      bởi Ly Thiên Các phi tần đưa mắt đảo qua lại giữa Long Hoa Quý phi và Xương tần với đủ mọi suy tư phức tạp ngổn ngang. Đặc biệt là An phi và Địch phi, hai người lấy quạt che nửa mặt, híp mắt soi xét từng cử chỉ của Xương tần. Hàng chân mày thanh tú của Địch phi khẽ cau lại. Nàng ta đưa mắt nhìn An phi đang ngồi đối diện. Dường như An phi cũng chung suy nghĩ, nàng ta khẽ gật đầu đáp lại ánh mắt…
    • Chương 15 bìa
      bởi Ly Thiên Ngay khoảnh khắc ấy, một lưỡi dao ghen tị lạnh lẽo, sắc lẹm xẹt qua giữa các phi tần. Xương tần cố gắng giấu nhẹm đi khuôn mặt tái nhợt, gượng cười hướng về phía Hae-eon. "Tạ ơn Bệ hạ đã quan tâm. Nhưng sao thần thiếp có thể bỏ qua lễ thỉnh an Quý phi nương nương được cơ chứ. Thần thiếp luôn khắc cốt ghi tâm rằng phải hành lễ với Quý phi nương nương - người được ban phong hiệu…
    • Chương 14 bìa
      bởi Ly Thiên Hae-eon lấy ra từ trong vạt áo món bánh ngọt lén mang theo, dúi vào đôi bàn tay nhỏ nhắn của đứa trẻ. Đó là món bánh làm từ bột gạo nghiền mịn, tẩm mật mía rồi nặn lại, món khoái khẩu mà đứa trẻ này mê tít. Vài ngày nay không thấy Hae-eon đến thăm, đứa bé cứ thế mút tay ngóng trông, giờ đây đôi mắt nó sáng rực lên như sao trời khi nhìn thấy món quà. "Oa! Bệ hạ, tạ ơn, tạ ơn Bệ hạ…
    • Chương 13 bìa
      bởi Ly Thiên Đó là chuyện xảy ra lúc y cưỡi ngựa dạo chơi trong ngự uyển, rướn người định hái nhành hoa dạ hợp thì mất thăng bằng ngã ngựa. Nhớ lại chuyện ngày hôm đó, Ki-jun khẽ nhíu mày. Vốn dĩ Hae-eon có thể trạng yếu ớt, không thể vận động mạnh, hắn cứ nghĩ thi thoảng để y cưỡi ngựa đi dạo một chút chắc chẳng sao, ai ngờ rốt cuộc lại xảy ra tai nạn lớn. Nghi ngờ có uẩn khúc, hắn đã…
    • Chương 12 bìa
      bởi Ly Thiên 「Chuyện gì...」 「Nếu cha muốn tìm được một nữ nhân có khả năng hoài thai giọt máu của Hoàng long, thì cứ việc đem nàng ta tống vào hậu cung bằng mọi giá. Nếu cha thắng, và nàng ta sinh hạ được hoàng tự, thì thứ vinh quang ngập tràn đó lại một lần nữa rơi vào tay cha, còn nếu con thắng thì...」 Hắn cố tình kéo dài giọng điệu. Park Je-mun cứng mặt chờ đợi câu tiếp theo của hắn. Ki-jun…
    • Chương 11 bìa
      bởi Ly Thiên Sau khi đại sự đã thành mà chẳng mảy may bận tâm, Tể tướng tỏ vẻ bất mãn nhìn Ki-jun. Ông ta liếc sang cái xác đang dần lạnh ngắt của Yu đại nhân, khẽ tặc lưỡi. 「Hơ? Đã bảo là tha mạng cho gia tộc rồi cơ mà... Chậc. Yu gia thế là đi đời nhà ma.」 Park Je-mun chậm rãi bước theo sau cậu con trai đang tiến vào sâu trong hoàng cung, chép miệng đầy tiếc rẻ. Cơn khát máu bệnh hoạn vẫn chưa…
    • Chương 10 bìa
      bởi Ly Thiên Bao nhiêu sức lực trong người Hae-eon tựa hồ bốc hơi cạn sạch. Sức nặng của đám lính canh đang đè nghiến lên thân thể y, sự yếu hèn của một vị Hoàng đế bù nhìn chẳng có thực quyền, sự hèn nhát không dám can ngăn dẫu biết mọi mưu đồ của Hoàng hậu, nỗi day dứt khôn nguôi vì đã đẩy bao sinh mạng vào chỗ chết oan uổng, tất cả những thứ đó trói chặt Hae-eon, khiến y chẳng thể nhúc nhích…
    • Chương 9 bìa
      bởi Ly Thiên 「To gan, sao ngươi dám bắt Hoàng long của nước Lý Hoa này xưng là nô tài? To gan, thân là bề tôi mà dám! Một kẻ ăn bám phước lành của Hoàng long mà dám ngông cuồng đến thế!」 Hoàng hậu càng vùng vẫy, sức ép từ những tên lính canh đang khống chế nàng lại càng mạnh bạo hơn, nhưng nàng vẫn gào thét như phát điên, giậm chân và uốn éo liên hồi. Park Je-mun nhìn cặp đế hậu đang giãy giụa như cá…
    • Chương 8 bìa
      bởi Ly Thiên "Quý phi không cần phải nghĩ ngợi gì cả, cứ việc ôm trọn lấy ta theo cách mà ngươi muốn." "Bệ hạ." "Không muốn sao?" Ki-jun nắm chặt lấy bàn tay Hae-eon, vội vã tìm đến đôi môi y để thỏa mãn cơn khát khao đang dâng trào mạnh mẽ. Hae-eon nhắm nghiền mắt, lặng lẽ đón nhận ngọn lửa dục vọng của hắn đang cuồng nhiệt luồn lách qua từng kẽ hở của đôi môi. A, a. Vào cái ngày thế…
    Ghi chú