Các chương
-
Hyun-woo không vào phòng mà ngồi trên sofa đợi Hae-won trở về. Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng... Thời gian càng trôi qua, anh ấy càng sốt ruột. Tự hỏi "Sao cậu ấy vẫn chưa về nhỉ?" Kim đồng hồ đã chỉ 2 giờ sáng. Bỗng anh bật dậy, lao vội lên tầng trên. Có lẽ anh đã đoán một trong hai người có thể biết lý do. "Này! Này, Seo Hae-young!" Hae-young đang chìm sâu trong chăn ngủ say. Anh lắc người…-
211,8 N • Ongoing
-
-
…Đáng lẽ tôi không nên nói câu đó. Cái ánh mắt lúc dì ta đưa vé cho tôi lại xuất hiện. Nụ cười âm u khiến tôi có cảm giác từ nay về sau dì ta sẽ tống hết mọi chuyến giao hàng của Kimoon cho tôi. Kang Moon-su vừa khúc khích cười vừa giật phắt tấm séc từ tay Kim Jeong-seok, nói: “Đã bảo rồi mà. Gold Horse kiểu gì cũng dính.” “Cậu có con mắt nhìn người à? Nhìn ra luôn thế?” “Ừ. Mẹ…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Go Tae-kyum dường như đang tức giận vì điều gì đó. Đột nhiên anh ta đâm mạnh đến đau đớn, bóp méo núm vú đến mức để lại vết bầm đỏ ửng. Thậm chí anh còn cố tình kéo dài, không chịu xuất tinh. Tôi nghĩ mình sắp chết đến nơi. Cứ như thế này, nội tạng tôi sẽ thủng mất. Tôi níu lấy Seo Hae-young đang định xuất ra ngoài rồi mút lấy quy đầu bóng loáng. Một nửa tinh dịch đục nuốt vào,…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Khi Joo Hyun-woo vừa bỏ đi, tôi gục mặt xuống tấm nệm mềm mà khóc nức nở. Seo Hae-young nâng eo tôi kéo lên, đút thẳng duong vat vào lỗ hậu đang mở rộng, Go Tae-kyum gắt gỏng quát tháo, tôi gào lên tiếng thét không thành lời. Hình ảnh duong vat cương cứng hiện rõ dưới lớp quần của Hyun-woo vẫn ám ảnh trong tiềm thức của tôi. Chỉ trong đúng hai ngày. Chỉ mới được hai ngày kể từ khi tôi bước vào…-
211,8 N • Ongoing
-
-
"Á..." Tôi cử động những ngón tay nặng nề như thể được treo hàng chục quả tạ, chậm rãi trườn qua tấm chăn trắng. Những ngón tay co giật, đưa dọc theo lớp vải, hướng về phía Hyun-woo ở mép giường. Nếu bây giờ anh ấy giúp tôi, thì tôi có thể tha thứ. Vì chắc chắn anh ấy đã sốc, nên có thể cười trừ mà bỏ qua mọi chuyện. Vì Hyun-woo luôn vậy luôn mỉm cười rạng rỡ và quan tâm đến…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Tae-kyum bước vào trong, kéo Hyun-woo đang đứng bối rối ở cửa vào và khóa cửa lại. Anh ta đi vòng quanh tầng một, khóa chặt tất cả cửa sổ và cửa ra vào có thể thoát ra ngoài, rồi bước vào bếp. Anh ta mở tủ lạnh, lấy bình nước ra rồi mở nắp đưa cho Hyun-woo. Hyun-woo đón lấy bình nước trong vô thức và uống ừng ực, rồi ho sặc sụa và nhổ nước ra. "Này cái đitme...! Không phải nước à? Là…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Khi tỉnh táo lại và nhìn ra sau, chiếc dù, Seo Hae-young, và mọi thứ đều biến mất. Không biết tôi đã đi bao xa. Để kiểm tra thời gian, tôi lục túi nhưng không thấy điện thoại. Nghĩ lại thì từ khi đến biệt thự, tôi chưa từng lấy nó ra khỏi túi. Thay vào đó, một tờ năm nghìn won nhàu nát rơi ra. Tình cờ có một quán cà phê bên đường, tôi đổi năm nghìn won lấy thời gian. Tôi hút từng ngụm…-
211,8 N • Ongoing
-
-
"Ừa..." Hyun-woo, người đã ngủ say như chết suốt nửa ngày, tỉnh dậy với cơ thể mệt mỏi. Seo Hae-young đã ép anh ấy uống rượu đến mức tưởng chết đi sống lại. Không hiểu sao lại ngủ trên ghế sofa nên chân anh ấy bị tê cứng. lảo đảo bước vào bếp, mở chai nước và uống cạn một nửa, rồi rửa qua trong phòng tắm, hơi rượu tan biến hoàn toàn. Đó là lý do tại sao tuổi trẻ thật…-
211,8 N • Ongoing
-
-
"Ồ... Hóa ra Hae-won thích mấy chuyện này à?" Tae-kyum bật cười, nhưng đối với tôi, đó chỉ là tiếng ồn ào hỗn loạn. Seo Hae-young, người đang nắm chặt mông và đẩy duong vat vào tôi, cũng nhẹ nhàng nở nụ cười. Điều đó cũng chỉ là tiếng ồn mà thôi. Tae-kyum, người đã thả lỏng cổ tay tôi từ lúc nào, đẩy trán tôi ra. Duong vat trượt ra khỏi cổ họng, để lại vệt nước bọt dính nhớp…-
211,8 N • Ongoing
-
-
“Đưa thì cứ lấy. Đừng làm tay tôi mỏi.” “Nhưng mà…” “Tôi bận.” Nụ cười trên mặt hắn dần tắt, nên tôi vội đưa tay ra. “…V-vậy, tôi xin nhận. Cảm ơn ngài ạ.” Theo thói quen, tôi cúi đầu khi nhận tiền. Tính cả tiền tip của người phụ nữ lúc nãy với ông chủ Chu, hôm nay tôi nhận được kha khá tiền mặt, nhưng lại chẳng thấy vui chút nào. Nó khiến tôi có cảm giác như…-
237,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 11 12 13 … 102 Tiếp