Các chương
-
- Khởi nguyên của Kiếm Thánh Mộ - Mở mắt ra, trước mắt chỉ một màu tăm tối. Không phải là ẩn dụ, mà thực sự là một khoảng tối đen như mực. Gì vậy chứ? Trong khoảnh khắc, tôi cứ tưởng mình đã mù. Kinh hãi mà co người lại, mãi đến khi phát hiện một hình thể lay động lờ mờ trong bóng tối, tôi mới có thể xác nhận thị lực của mình vẫn nguyên vẹn. A… may quá. Không phải bị…-
34,1 N • Ongoing
-
-
"Tôi xin lỗi, Hae-young à. Tôi sẽ không làm cậu thấy ghét, sẽ không hành động ghê tởm, sẽ làm mọi thứ như cậu muốn, nên hãy quay lại như trước đây đi. Nếu cậu không thích, nếu thấy tôi như đồ đĩ điếm, chỉ cần cho tôi một chút thời gian thôi. Tôi vẫn còn sợ ở một mình, chỉ cần một chút thời gian, tôi sẽ tự lo liệu. Em mệt lắm rồi. Tôi thật sự không chịu nổi nữa. Tôi sẽ sắp xếp…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Khi Joo Hyun-woo vừa bỏ đi, tôi gục mặt xuống tấm nệm mềm mà khóc nức nở. Seo Hae-young nâng eo tôi kéo lên, đút thẳng duong vat vào lỗ hậu đang mở rộng, Go Tae-kyum gắt gỏng quát tháo, tôi gào lên tiếng thét không thành lời. Hình ảnh duong vat cương cứng hiện rõ dưới lớp quần của Hyun-woo vẫn ám ảnh trong tiềm thức của tôi. Chỉ trong đúng hai ngày. Chỉ mới được hai ngày kể từ khi tôi bước vào…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Vầng ngực sưng tấy và đỏ ửng đối lập hoàn toàn với làn da trắng ngần. Hắn hài lòng ngắm nhìn những dấu vết do chính mình tạo ra, rồi dùng đầu ngón tay miết nhẹ lên nụ hoa hãy còn trơn bóng nước bọt. “Sinh nhi thần ra xong, ai là người vắt sữa cho Người vậy? Đám cung nữ đã giúp Người sao?” Lee Geon tưởng tượng ra dáng vẻ Dam-yeon rơm rớm nước mắt, luống cuống không biết phải làm…-
36,1 N • Ongoing
-
-
“…Đó.” Do-yul ngập ngừng kết thúc câu nói, đôi mắt khẽ run lên. Chẳng lẽ… là lỗi của tôi sao? Có phải vì khi nãy tôi bảo y nằm nghỉ, còn mình sẽ dọn dẹp nên y thấy khó chịu? Hay là vì y thấy ghê tởm chuyện tôi nôn mửa? Đầu óc Do-yul quay cuồng suy nghĩ, các đầu ngón tay khẽ run lên. Phải nói gì đó mới được, nhưng nhìn vào vẻ mặt lạnh lùng kia, tôi biết dù có mở miệng cũng…-
36,8 N • Ongoing
-
-
Trong lúc Jae-hyuk và Hee-sung đùa giỡn, Seo Hae-young mở món quà được gói cẩn thận. Hắn lắc lắc lọ nước hoa hình vuông trước ánh đèn. "Hae-young đâu có dùng nước hoa", tôi nghĩ thầm. "Chắc hắn sẽ gói lại vội rồi nhét vào túi mua hàng thôi thôi." ít nhất là trước khi thấy Hae-young mở nắp, xịt thử lên cổ tay. Hae-young áp cổ tay lên mũi ngửi, rồi đột nhiên xịt xung quanh. Mùi nồng nặc khiến…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Seo Hae-young ban nãy dùng tay mở rộng lỗ hậu, bây giờ lại giả vờ vô tội. Tôi đã làm tình chỉ vì ghét cái vẻ giả tạo Joo Hyun-woo, nhưng giờ hắn đổi giọng khiến tôi tức nghẹn. Buông tay xuống, tôi ngẩng cằm, nói một cách thờ ơ. "Vừa nãy, thế nên tôi mới làm vậy, tại sao..." Hae-young dụi mắt ngái ngủ rồi đột ngột ấn điếu thuốc vào đùi tôi. Đầu lọc nóng bỏng đè lên da thịt rồi…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Khi họ dùng bữa, những người hầu vốn thường xuyên phục vụ bên bàn cũng không lui tới. Vì Lyle luôn dặn dò, nhớ rõ những điều Hae-jin không thích. Một lúc lâu, chỉ còn tiếng bát đĩa va chạm nhẹ nhàng. Lyle nhận thấy Hae-jin đang vô thức xoa đầu gối trái. “...” Anh vẫn lặng lẽ tiếp tục bữa ăn, liếc nhìn chân trái của cậu. Vết thương của Hae-jin thực ra ở mắt cá. Nhưng gần đây, để ăn…-
111,1 N • Ongoing
-
-
"Ư... Hae-young à, làm nhanh đi..." Quá chậm rãi. Vì nằm sấp quay lưng lại cầu thang, tôi không nhìn thấy gì cả, nên càng thêm sốt ruột. Tôi phải kết thúc trước khi ai đó lên tầng. Sợ hãi trước việc Hae-young chỉ nắm lấy eo mà không có hành động gì, tôi lại cựa quậy cơ thể. Dùng lực đẩy người về phía trước rồi lại đập mạnh vào phía sau, cảm giác tự ghê tởm dần dần trỗi dậy. "Ư...…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Do-yul ngó nhìn đám người chạy tán loạn như ngựa non mông bốc cháy. Ai nấy đều gào thét, khóc lóc, trông cứ như cậu thật sự đã chết và đến cõi âm. ...Cái gì mà như địa ngục thế này? Cực lạc tịnh thổ thì không dám mơ, à không, cái này đụng chạm tôn giáo, bỏ qua. Dù sao, tôi chẳng mong thiên đường, nhưng nhìn đám người trước mắt nhảy nhót một cách…-
36,8 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 100 101 102 Tiếp