20 kết quả với cảnh báo "⚠️ Chương này có nội dung 21+ Độc giả dưới 18 tuổi vui lòng dừng lại tại đây và quay lại sau nhé 🌷 Cảm ơn bạn đã ghé thăm câu chuyện."
-
Chương
Chương 20
“Thật đấy, thật đấy. Tôi không biết Go Tae-kyum đã nói gì nhưng…” Tôi cảm thấy như sắp bị đánh đến chết, bị gọi là đồ khốn nạn bất cứ lúc nào. Ngày mai, không, ngay tối nay tôi phải rời khỏi cửa hàng. Nếu để lại vết thương lộ rõ thì sẽ rắc rối lắm. Rắc rối thật đấy… Nhưng thực ra, tôi không sợ những cú đá của Seo Hae-young. Tôi đã quen với việc bị đánh rồi, chỉ cần…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Chương
Chương 16
Tóc tôi bị giật mạnh, nước bọt từ miệng tôi chảy dài ra khỏi môi sau khi nhả bộ phận sinh dục của anh ta ra. Dòng nước bọt dài rơi xuống bộ phận đã cương cứng. Bộ phận ấy ướt nhẹp vì nước bọt, Tae-kyum vuốt nó lên xuống trước mặt tôi, rồi khẽ thì thầm: "Bao cao su." Tôi với ánh mắt mờ đục, chỉ về phía ngăn kéo. Ngay lập tức, Tae-kyum với tay vào ngăn kéo, lục lọi và lấy ra một…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Chương
Chương 15
“Ngày mai, không… Sáng mai tôi chẳng làm gì cả, nên lúc đó hãy đến… Đừng làm thế ở đây.” Ưu tiên hàng đầu lúc này là thoát khỏi Tae-kyum. Tôi lần tay dọc bàn bếp, sẵn sàng cầm lấy con dao nào đó nếu cần, trong khi vẫn dán mắt vào Tae-kyum, người mà ánh mắt đang ngập tràn dục vọng. Tae-kyum có vẻ đắn đo một chút, rồi hôn lên má đang đỏ ửng của tôi. “Thôi được, nhưng…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Chương
Chương 11
Đồ khốn... Ghê tởm... Thà chết đi còn hơn, thằng ngu này. Tôi đưa tay lên mặt, lau mạnh, cố nuốt cơn khó chịu xuống. Không nói một lời, tôi lặng lẽ đứng dậy, bước vào phòng tắm. Tôi cởi phăng quần áo, cầm vòi sen lên. Nước lạnh được vặn nhỏ hết mức có thể, tôi dội thẳng lên đầu. Cơn đau nhức âm ỉ từ bụng dưới truyền đến, khiến tôi vô thức thở dài. Tôi gắn vòi sen lên…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Chương
Chương 9
"Ha, ha... Đừng, dừng lại đi...! Đồ khốn nạn!" "À... Vậy thì tôi lại càng muốn tiếp tục hơn đấy..." Tae-kyum không hề nới lỏng chút nào, tiếp tục đẩy dương vật cứng rắn của mình vào sâu hơn. Ướt át, tôi rên rỉ, mặt áp vào gương, mắt nhắm chặt lại. Dương vật cương cứng của tôi cọ xát vào bồn rửa lạnh lẽo. Chân tôi như muốn khuỵu xuống. "Ức...!" Từ đầu dương vật xinh…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Chương
Chương 15
In Yoo-shin bối rối. ‘Sắp dựng đứng lên’ á? Tại sao anh lại làm vậy khi đang lái xe cơ chứ—như thế chẳng phải sẽ dễ gặp tai nạn sao? Đừng nói với tôi Gyu-ha đang ám chỉ một ý nghĩa khác đấy nhé…… Chắc chắn…… không phải đâu…… “Anh nói vậy là có ý gì……?” “Chính xác là những gì cậu đang tưởng tượng đấy.” “Á!” Cánh tay đang ôm chặt eo Hyeon Gyu-ha khẽ giật…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Chương
Chương 5: Quán tính (1)
11 năm trước vào một ngày mùa đông, chính Song Woo-jae là người đã đưa tôi trong tình trạng thừa sống thiếu chết đến bệnh viện. Đêm đó, thay cho những bông tuyết lất phất suốt cả ngày, một cơn mưa rào trút xuống xối xả như sấm sét. Giọng nói gấp gáp vang lên qua ống nghe, liên tục đánh thức Song Woo-jae. Trong giọng nói thô ráp đó, sự tức giận tột độ, sự kích động và nỗi hoang mang điên…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Chương
Chương 2
Trên làn da trắng ngần như bạch ngọc điểm xuyết những vết hoan ái đỏ ửng nở rộ. Thân hình vô cùng dong dỏng mỏng manh so với một nam nhân đang nằm gọn trong vòng tay rắn chắc nổi đầy gân xanh của kẻ kia. Cổ tay nhỏ bé của ngài hoàn toàn mất đi sức lực dưới bàn tay to lớn của nam nhân nọ. Để trấn an Bệ hạ đang nín thở vì tiếng cười đùa lanh lảnh của các phi tần vọng lại từ bên…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Chương
Chương 8
"A. Yoon Hae-won chơi tệ vãi." Chiếc tay cầm bị đẩy ra xa lúc nãy giờ lại nằm gọn trong tay. Đằng sau, tiếng đế dép lê cọ xát nhẹ nhàng trên sàn đá cẩm thạch vang lên. Tiếng ngón tay lướt qua tựa lưng ghế sofa, mùi hương phảng phất khi ai đó khẽ đẩy vai tôi rồi ngồi xuống bên cạnh. Và sau đó, một giọng nói vang lên. "Thua rồi à?" "Ừ. Yoon Hae-won chết sạch rồi. Không còn là thằng nhóc ngày…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Chương
Chương 7
"Này, nhanh lên! Mau lên nào." "Đang đến đây." Tôi kéo lê đế giày trên sàn và tiến lại gần chiếc sofa. Tôi đi vòng qua chiếc sofa đang quay lưng lại phía cửa, tạo khoảng cách rồi ngồi bệt xuống. Khi tôi vươn tay về phía chiếc điều khiển mà Tae-kyum đang cầm, chiếc điều khiển trắng bị ném lên bàn trước sofa. Ngay sau đó, một bàn chân lớn đẩy chiếc bàn gần đó ra xa. Theo quán tín tôi nhìn theo…-
211,8 N • Ongoing
-
- Trước 1 2