Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 51 bìa
      bởi Ly Thiên Ảo thanh ấy đã trở nên quá đỗi quen thuộc. Hoàng đế gạt bàn tay đang che mặt ra, đập mạnh xuống bàn một cái "Rầm!". "Thứ tép riu nhà ngươi, ghét thì làm được cái quái gì chứ." Hắn rít qua kẽ răng, giọng điệu sặc mùi tích lịch đạn. Vốn dĩ thân thể y đã yếu ớt, tính tình lại hiền lành, nhút nhát, hắn cứ đinh ninh y chẳng dám nghĩ đến chuyện dại dột, ngờ đâu sự khinh suất ấy đã…
    • Chương 50 bìa
      bởi Ly Thiên "Vừa nãy bảo là đi gặp ai cơ?" Đêm đã khuya, trong cỗ xe ngựa đang lăn bánh, Yoon Yoon-gyeom cất giọng nghiêm nghị hỏi San-san. Đã năm ngày trôi qua kể từ ngày diễn ra kỳ tuyển tú. "……Dạ, g-gặp nhạc phụ đại nhân ạ." "Đích thân ngài ấy đã hạ mình gả con gái cho một kẻ chẳng đáng mặt nam nhân như mày, nên mày phải luôn mang lòng biết ơn, phải biết cư xử cho phải phép, nghe lời ngài ấy…
    • Chương 49 bìa
      bởi Ly Thiên "Sao không trả lời? Ngươi nghĩ thế nào thì cứ nói thử xem. Nếu ngươi không đến mức thèm khát lấy chồng đến phát điên, thì việc xuất giá trước cả người anh trai đã trưởng thành liệu có coi được không?" Thực chất, đây chỉ là một màn giận cá chém thớt, một trò chọc ngoáy vô cớ của Hoàng đế. Hắn cho rằng San-wol là kẻ đầu sỏ khiến mối quan hệ giữa hắn và San-san rơi vào bờ vực…
    • Chương 48 bìa
      bởi Ly Thiên Hắn từng nghĩ cái chết chỉ là một khoảng không đen kịt, vô tận. Hoàng đế chưa bao giờ tin vào thế giới bên kia. Hắn cứ ngỡ chết là hết, bản thân sẽ tan biến thành hư vô, hòa vào bóng tối. Nhưng mà. Chẳng lẽ viên ngọc trai đó thực sự có ma lực? Cơn đau nghẹt thở đến chết đi sống lại đã tan biến như bọt nước. Hoàng đế bừng tỉnh, mở choàng mắt. Đập vào mắt hắn là bức trần…
    • Chương 47: Chiếc nhẫn của Hoàng Đế bìa
      bởi Ly Thiên San-san đã hôn mê ròng rã sang đêm thứ ba. Các ngự y đều thầm hiểu rằng y khó lòng qua khỏi đêm nay. Y đã liên tục nôn ra những vũng máu đen ngòm, đặc quánh. Mùi tử khí đã bắt đầu vương vất quanh cơ thể San-san. "Bằng mọi giá phải cứu sống y." Thái y Do cùng đám ngự y chen chúc trong tẩm điện đồng loạt quỳ rạp xuống đất. "Bệ hạ, chúng thần đã bó tay rồi ạ. Lúc này, để nương…
    • Chương 46 bìa
      bởi Ly Thiên San-san nhìn Hoàng đế, thầm hối hận tại sao bấy lâu nay mình lại sợ hãi một gã đàn ông như thế này. Người ngoài nghe được có lẽ sẽ chê cười y ngốc nghếch, nhưng đối với San-san, cái chết là điều đáng sợ hơn tất thảy. Dẫu có bị mỉa mai là hèn nhát thì y cũng đành chịu. Y sợ phải chết trong sự bỏ rơi, sợ phải chết đói, và sợ cả việc bị đuổi ra khỏi nhà rồi chết bờ chết…
    • Chương 45 bìa
      bởi Ly Thiên "Nó ở đâu, ở đâu rồi……." Mặc kệ cái lạnh cắt da cắt thịt, San-san vẫn kiên trì lục tung tẩm điện Đông bối điện cũ của mình. Y nhớ rõ ràng đã cất nó ở đâu đó mà giờ chẳng tài nào nhớ nổi. Chịu đựng cái rét run người, y hì hục lục lọi suốt hơn một tuần trà. Cuối cùng, trong ngăn kéo cạnh chiếc ghế Thái sư, y cũng tìm thấy thứ mình cần. Đó là một chiếc cẩm nang nhỏ xíu,…
    • Chương 44 bìa
      bởi Ly Thiên "Hức, ư hức." Nhìn San-san khóc như thể thế giới này đã tận thế, Hoàng đế nhíu chặt đôi mày. Mùi hương đặc trưng của San-san chao đảo trong nỗi bi thương khiến cõi lòng Hoàng đế cũng trở nên trĩu nặng. Hoàng đế thấy xót xa cho y. So với đứa bé đã mất, nhìn San-san thế này hắn càng đau lòng hơn. Vì vậy, hắn không truy cứu thêm lý do tại sao y không thể yêu thương đứa bé nữa. Hắn chỉ…
    • Chương 43 bìa
      bởi Ly Thiên Một canh giờ trôi qua, cự vật căng phồng bên trong cuối cùng cũng từ từ xẹp xuống. Hoàng đế đang xoa bóp hai bắp đùi thon thả của San-san để y bớt mỏi, bỗng dang rộng hai chân y ra. San-san đang nằm nghiêng đành phải nằm ngửa ra, đôi mắt vô hồn đờ đẫn nhìn lên trần giường Giá Tử. "San à." "……" "San à, trẫm đang gọi ngươi đấy." "……Vâng." "Số mệnh đứa bé chỉ đến thế thôi,…
    • Chương 42 bìa
      bởi Ly Thiên "Người có thể sẽ sinh non đấy. Quý phi có chịu đựng nổi cú sốc này không?" Thái y Do quyết định dùng đòn tâm lý cuối cùng. Nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng đáng sợ. Hoàng đế dứt khoát quay lưng lại với Thái y Do và bước đi không ngoảnh lại. Đến nước này thì hắn cũng hết cách rồi. Hắn đã làm tất cả những gì có thể. Không còn cách nào khác, Thái y Do đành mang theo cõi lòng trĩu…
    Ghi chú