Các chương
-
"Nó ở đâu, ở đâu rồi……." Mặc kệ cái lạnh cắt da cắt thịt, San-san vẫn kiên trì lục tung tẩm điện Đông bối điện cũ của mình. Y nhớ rõ ràng đã cất nó ở đâu đó mà giờ chẳng tài nào nhớ nổi. Chịu đựng cái rét run người, y hì hục lục lọi suốt hơn một tuần trà. Cuối cùng, trong ngăn kéo cạnh chiếc ghế Thái sư, y cũng tìm thấy thứ mình cần. Đó là một chiếc cẩm nang nhỏ xíu,…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Hức, ư hức." Nhìn San-san khóc như thể thế giới này đã tận thế, Hoàng đế nhíu chặt đôi mày. Mùi hương đặc trưng của San-san chao đảo trong nỗi bi thương khiến cõi lòng Hoàng đế cũng trở nên trĩu nặng. Hoàng đế thấy xót xa cho y. So với đứa bé đã mất, nhìn San-san thế này hắn càng đau lòng hơn. Vì vậy, hắn không truy cứu thêm lý do tại sao y không thể yêu thương đứa bé nữa. Hắn chỉ…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Một canh giờ trôi qua, cự vật căng phồng bên trong cuối cùng cũng từ từ xẹp xuống. Hoàng đế đang xoa bóp hai bắp đùi thon thả của San-san để y bớt mỏi, bỗng dang rộng hai chân y ra. San-san đang nằm nghiêng đành phải nằm ngửa ra, đôi mắt vô hồn đờ đẫn nhìn lên trần giường Giá Tử. "San à." "……" "San à, trẫm đang gọi ngươi đấy." "……Vâng." "Số mệnh đứa bé chỉ đến thế thôi,…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Người có thể sẽ sinh non đấy. Quý phi có chịu đựng nổi cú sốc này không?" Thái y Do quyết định dùng đòn tâm lý cuối cùng. Nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng đáng sợ. Hoàng đế dứt khoát quay lưng lại với Thái y Do và bước đi không ngoảnh lại. Đến nước này thì hắn cũng hết cách rồi. Hắn đã làm tất cả những gì có thể. Không còn cách nào khác, Thái y Do đành mang theo cõi lòng trĩu…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Tôi đã nằm mơ. Phía bên kia ngọn đồi xa xa, có một bóng hình thân quen đang đứng đó. San-san vội vã chạy băng qua đồng cỏ xanh mướt, hướng về phía bóng hình ấy. Dù có ở xa đến mấy, y cũng có thể nhận ra ngay. Là muội, Wol-i phải không? Wol à! Wol à! San-san gào gọi tên muội muội đến khản cả cổ. Cuối cùng, khoảng cách cũng đủ gần để y nhìn rõ khuôn mặt ấy. Wol à, huynh nhớ muội…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Ngươi không bảo vệ được vị Hoàng tử mà muội muội ngươi đã đánh đổi cả mạng sống để sinh ra." "Chính ngươi đã hại chết thằng bé. Tất cả là tại ngươi." "Nếu ngay cả đứa cháu đang mang trong bụng mà ngươi cũng không giữ được, thì phụ thân ngươi sẽ từ mặt ngươi luôn đấy. Ông ấy bảo coi như không có đứa con này." "Ngươi nghĩ bệ hạ sẽ sủng ái ngươi được bao lâu? Muội…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Nhiều ngày trôi qua kể từ khi Hoàng đế trả lại chiếc gối cho San-san. Mỗi ngày trôi qua đều mong manh như mành chỉ treo chuông. Bởi lẽ, việc trả lại chiếc gối chẳng thể giải quyết được cội rễ của vấn đề. Ngoại trừ lúc ăn và lúc ngủ, San-san lúc nào cũng ôm khư khư chiếc gối trong lòng như ôm một đứa trẻ. Đến giờ cho bú, y lại cẩn thận trao chiếc gối cho nhũ mẫu Thượng cung, không…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Lần này cũng vậy, Hoàng đế lại một mực gọi San-san là Quý phi ngay cả khi buổi lễ sắc phong chưa diễn ra. Một khi thiên tử đã quyết, dẫu Thái hậu có bất mãn đến mấy thì buổi lễ cũng sẽ được tiến hành như dự định. San-san, một kẻ mang tâm trí không bình thường, lại được sắc phong làm Quý phi khi còn chưa sinh hạ hoàng tự. Và tất cả những đặc ân ấy diễn ra khi y nhập cung chưa đầy tám…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Bảo là đang ngủ mà trẫm vừa mới bước vào đã tỉnh rồi sao?" Trái với lời bẩm báo của Yeong-chae, San-san vẫn đang thức. Y mặc bộ tẩm y trắng toát, đi chân trần, đứng ngẩn ngơ giữa phòng, dường như vừa mới dừng lại sau một hồi đi lại quanh quẩn. "Mới ngủ dậy nên còn mơ màng à? Lại đây nào. Trẫm ôm một cái." Hoàng đế dang rộng vòng tay về phía San-san. Nếu là trước kia, y sẽ…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Xin người hãy cho ta vào." "Không được đâu ạ. Bệ hạ mà biết được thì nương nương lại gặp rắc rối mất. Xin Trân phi nương nương hãy hồi cung." Hôm nay San-san lại cất công đến Thọ Xương cung. Y đã đứng lì trước cổng Thọ Xương môn suốt một canh giờ đồng hồ. Gió đông rét mướt cắt da cắt thịt đã làm khuôn mặt y đỏ ửng, tê cóng. "Nương nương, chúng ta về thôi ạ. Han-wan-ui…-
153,2 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 24 25 26 … 32 Tiếp