Các chương
-
Giọng nói của Hoàng đế trầm hẳn xuống, nhuốm màu nhục dục cao trào khi buông lời đe dọa San-san. Cơ thể gầy guộc run rẩy giữa hai đùi hắn trông vừa đáng thương, vừa tội nghiệp, nhưng đồng thời cũng đáng yêu đến kỳ lạ. Chẳng hiểu hôm nay lồng ngực hắn đã bao lần nhức nhối thứ cảm giác này. Chính thứ sinh vật nhỏ bé này cứ liên tục khiến hắn như vậy. Hoàng đế lại phủ môi xuống…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Kể từ lúc bước chân vào hoàng cung này, đây là lần đầu tiên Hae-eon bắt gặp một ánh mắt hiền từ đến vậy trên gương mặt Quý phi khi hắn nhìn Nguyên. Hắn ấn nhẹ một tay lên đầu đứa trẻ, buông lời trách móc nhẹ nhàng. "Chậc. Dạo này lười biếng nên học chữ mới chậm chạp thế này đây." "Nhưng mà mấy đứa cùng đợt với con là So-yoon với Dong-baek có biết chữ nào bẻ đôi đâu mà vẫn…-
77,3 N • Ongoing
-
-
“Cái chức, Công tước ấy, là to đến cỡ nào vậy anh? Thật ra họ đâu có thực quyền gì đúng không? Ở Anh, Hoàng gia chỉ mang tính biểu tượng thôi mà.” Trước câu hỏi rụt rè của Koi, Ashley trả lời một cách hờ hững. “Cứ coi họ như họ hàng của Hoàng gia là được. Tuy không trực tiếp tham gia vào chính trị, nhưng gia tộc Strickland có sức ảnh hưởng khá lớn cả trong nước Anh lẫn trên…-
122,7 N • Ongoing
-
-
"Ưm, á ức, Thập lang, á! Đau, làm ơn, a a! Hức." San-san hoảng hốt, lúng túng như thể đây là lần đầu tiên trải qua chuyện này. Y quằn quại, uốn éo người không biết phải làm sao, huyệt động cứ vô thức co thắt, bóp chặt lấy cự vật của Hoàng đế. Phù, Hoàng đế thở hắt ra một hơi thật sâu, rồi bắt đầu gieo rắc những nụ hôn ướt át lên khắp vùng cổ và vai San-san, để lại vô số dấu…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Ảo thanh ấy đã trở nên quá đỗi quen thuộc. Hoàng đế gạt bàn tay đang che mặt ra, đập mạnh xuống bàn một cái "Rầm!". "Thứ tép riu nhà ngươi, ghét thì làm được cái quái gì chứ." Hắn rít qua kẽ răng, giọng điệu sặc mùi tích lịch đạn. Vốn dĩ thân thể y đã yếu ớt, tính tình lại hiền lành, nhút nhát, hắn cứ đinh ninh y chẳng dám nghĩ đến chuyện dại dột, ngờ đâu sự khinh suất ấy đã…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Đứng ngoan ngoãn chờ quản gia xuất hiện, Bliss lúc này mới có thời gian để trầm trồ thán phục trước vẻ đẹp bên trong tòa lâu đài cổ kính hơn 300 năm tuổi này. Có lẽ nhờ bàn tay chăm sóc lão luyện của vị quản gia, mọi ngóc ngách trong lâu đài đều sạch bóng không một hạt bụi, ngăn nắp gọn gàng đến kinh ngạc. Những tấm rèm cửa được buộc cao bằng nhau tăm tắp, khoe trọn vẹn khung cửa sổ…-
122,7 N • Ongoing
-
-
San-san nhìn Hoàng đế, thầm hối hận tại sao bấy lâu nay mình lại sợ hãi một gã đàn ông như thế này. Người ngoài nghe được có lẽ sẽ chê cười y ngốc nghếch, nhưng đối với San-san, cái chết là điều đáng sợ hơn tất thảy. Dẫu có bị mỉa mai là hèn nhát thì y cũng đành chịu. Y sợ phải chết trong sự bỏ rơi, sợ phải chết đói, và sợ cả việc bị đuổi ra khỏi nhà rồi chết bờ chết…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Chuẩn bị thêm một bát cơm và một bộ bát đũa nữa." Hoàng đế hạ lệnh. Một mệnh lệnh vô lý nhưng tuyệt nhiên chẳng ai dám hó hé nửa lời. Cứ thế, San-san ngơ ngác được ngồi cùng một bàn dùng bữa tối với Hoàng đế. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời Hoàng đế có hành động như vậy, nhưng hắn chẳng mảy may bận tâm đến ý nghĩa của nó. Bởi lẽ, toàn bộ tâm trí hắn lúc này đang…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Hơi thở nghẹn lại ở cổ họng. Tôi dùng mu bàn tay lau vội dòng máu chảy ròng ròng từ vết thương trên trán, rồi lao xuống con hẻm nhỏ với bức tường bao quanh nhà cao vút. Không đủ không khí để thở, tôi há miệng hít lấy hít để, khiến niêm mạc cổ họng khô rát khó chịu. "Ha... Hự..." Nỗi sợ hãi rằng ngay lập tức, bàn tay thô ráp kia sẽ túm lấy tóc tôi, quật mạnh xuống đất khiến…-
26,0 N • Ongoing
-
-
Một Thượng cung Thủ lĩnh của Quý phi đích thân bưng đến một hộp nữ trang mới. Nhìn bề ngoài cũng đủ thấy chiếc hộp này nặng và bề thế nhất trong số những hộp vừa rồi, quả không ngoài dự đoán. Nắp hộp vừa bật mở, trước mắt Xương tần hiện ra cơ man nào là những món đồ còn lộng lẫy, trân quý gấp vạn lần những viên đá quý kia. Đôi mắt Xương tần hằn lên tia tham lam tột…-
77,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 21 22 23 … 31 Tiếp