Các chương
-
"Ưm, b-bệ hạ, sao, sao ngài lại làm vậy." "Hừm. Ngươi lau tiếp đi chứ. Muốn bị phạt sao?" "Hức, ư hức. D-dạ không." "San à." "Dạ." "Hôm nay Yeom Yeong đã dạy ngươi những gì?" Nhìn San-san thút thít khóc, Hoàng đế một tay bóp mông, một tay vuốt ve nhũ hoa của y. Thực ra, kiềm chế được đến lúc này đã là sự nỗ lực tột cùng của hắn rồi. Dẫu có dùng bao nhiêu cánh hoa và thảo dược…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Sau đó, hắn hạ giọng thì thầm nhưng cố ý để Xương tần nghe được. "Chẳng phải Bệ hạ đã ngoan ngoãn nuốt trọn mọi thứ thần thiếp đút cho sao, thế nên suốt cả buổi sáng, môi của Bệ hạ..." "Đủ, đủ rồi!" Hoàng đế thét lên, khuôn mặt như sắp bật khóc đến nơi. Mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày, ngài lấy hai tay bịt chặt tai, vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Quý phi. Khuôn mặt đỏ…-
77,3 N • Ongoing
-
-
San-san khẽ cựa quậy, rồi bỗng chốc cứng đờ người khi cảm nhận được dòng long tinh của Hoàng đế đang chầm chậm rỉ ra, chảy dọc theo đùi non. Sự tủi nhục khiến y vô thức nấc lên một tiếng, nhưng rồi vội vàng bừng tỉnh, lấy hai tay bịt chặt miệng lại. Nếu để Hoàng đế phát hiện y lén lút khóc thầm khi ngủ cùng, hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc. Người phải chịu trận đòn roi không phải…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Đó là chuyện xảy ra lúc y cưỡi ngựa dạo chơi trong ngự uyển, rướn người định hái nhành hoa dạ hợp thì mất thăng bằng ngã ngựa. Nhớ lại chuyện ngày hôm đó, Ki-jun khẽ nhíu mày. Vốn dĩ Hae-eon có thể trạng yếu ớt, không thể vận động mạnh, hắn cứ nghĩ thi thoảng để y cưỡi ngựa đi dạo một chút chắc chẳng sao, ai ngờ rốt cuộc lại xảy ra tai nạn lớn. Nghi ngờ có uẩn khúc, hắn đã…-
77,3 N • Ongoing
-
-
Dù rất lo lắng cho phụ thân, cũng như số phận của San-wol và mẫu thân, nhưng ý chí của San-san đã hoàn toàn bị khuất phục trước sự mệt mỏi rã rời của thể xác. Cảm giác thất vọng về bản thân xen lẫn nỗi tủi thân khó tả khiến y cứ thút thít khóc mãi trên đường theo Myeong-ok về lại Vị Ương cung. Thế nhưng, rắc rối thực sự chỉ mới bắt đầu ngay sau đó. Vừa về đến Vị Ương cung,…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Các phi tần đưa mắt đảo qua lại giữa Long Hoa Quý phi và Xương tần với đủ mọi suy tư phức tạp ngổn ngang. Đặc biệt là An phi và Địch phi, hai người lấy quạt che nửa mặt, híp mắt soi xét từng cử chỉ của Xương tần. Hàng chân mày thanh tú của Địch phi khẽ cau lại. Nàng ta đưa mắt nhìn An phi đang ngồi đối diện. Dường như An phi cũng chung suy nghĩ, nàng ta khẽ gật đầu đáp lại ánh mắt…-
77,3 N • Ongoing
-
-
Một mùi hương hoa hồng nồng nặc xộc vào mũi. Cả căn phòng ngập ngụa trong thứ mùi hương nồng gắt như thể ai đó vừa đổ ụp mấy lọ nước hoa ra sàn nhà. Những bức tường màu xám than thanh lịch, nhã nhặn thường ngày giờ đã bị "nhuộm" thành một màu hồng chói lọi đến nhức mắt. Chiếc khung giường đồ cổ bằng gỗ chạm trổ tinh xảo đã không cánh mà bay, thay vào đó là một cái khung…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Việc Hoàng đế ban thưởng hậu hĩnh chưa từng có cho San-san - một kẻ thậm chí còn chẳng có tước vị gì - ngay sau đêm thị tẩm đầu tiên đã nhanh chóng truyền đến tai tất cả mọi người trong hoàng cung. Là người sống cùng một cung, lại là người trực tiếp đứng ra sắp xếp chỗ ban thưởng ấy, San-wol là người biết chuyện sớm nhất. Nàng cắn chặt môi, cảm thấy vô cùng khó xử. "……Bệ hạ…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Nấm mồ đắp bằng đất thô sơ của Hoàng hậu lại một lần nữa bị san phẳng. Bài vị bằng gỗ do chính tay Hae-eon đẽo gọt cũng nằm lăn lóc trên nền đất bẩn. Cứ sau mỗi dịp giỗ Hoàng hậu, nơi này lại bị phá hoại một cách tự nhiên như thế, và chẳng còn một ai lui tới. Giữa chốn hoàng cung rộng lớn với hàng ngàn con người, đây là góc nhỏ bị lãng quên, chẳng một ai đoái hoài, chăm…-
77,3 N • Ongoing
-
-
Nhiều ngày trôi qua kể từ khi Hoàng đế trả lại chiếc gối cho San-san. Mỗi ngày trôi qua đều mong manh như mành chỉ treo chuông. Bởi lẽ, việc trả lại chiếc gối chẳng thể giải quyết được cội rễ của vấn đề. Ngoại trừ lúc ăn và lúc ngủ, San-san lúc nào cũng ôm khư khư chiếc gối trong lòng như ôm một đứa trẻ. Đến giờ cho bú, y lại cẩn thận trao chiếc gối cho nhũ mẫu Thượng cung, không…-
153,2 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 17 18 19 … 32 Tiếp