Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 41 bìa
      bởi Ly Thiên Tôi đã nằm mơ. Phía bên kia ngọn đồi xa xa, có một bóng hình thân quen đang đứng đó. San-san vội vã chạy băng qua đồng cỏ xanh mướt, hướng về phía bóng hình ấy. Dù có ở xa đến mấy, y cũng có thể nhận ra ngay. Là muội, Wol-i phải không? Wol à! Wol à! San-san gào gọi tên muội muội đến khản cả cổ. Cuối cùng, khoảng cách cũng đủ gần để y nhìn rõ khuôn mặt ấy. Wol à, huynh nhớ muội…
    • Chương 14: Trân (珍) bìa
      bởi Ly Thiên "Ngươi mà dám bỏ chạy lần nữa, Yoon-bin sẽ phải chịu trận đòn y hệt như ngươi vừa nãy. Rõ chưa?" Lời đe dọa của Hoàng đế ban nãy vẫn còn văng vẳng bên tai, vọng lại trong màng nhĩ đang ù đi của San-san. Dẫu biết đẩy hắn ra không hẳn là bỏ chạy, nhưng y sợ rằng chỉ cần làm hắn phật ý một chút thôi, hắn sẽ lôi San-wol đến để trút giận. Cái tát lúc nãy đau đến mức mặt y giờ vẫn…
    • Chương 42 bìa
      bởi Ly Thiên "Người có thể sẽ sinh non đấy. Quý phi có chịu đựng nổi cú sốc này không?" Thái y Do quyết định dùng đòn tâm lý cuối cùng. Nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng đáng sợ. Hoàng đế dứt khoát quay lưng lại với Thái y Do và bước đi không ngoảnh lại. Đến nước này thì hắn cũng hết cách rồi. Hắn đã làm tất cả những gì có thể. Không còn cách nào khác, Thái y Do đành mang theo cõi lòng trĩu…
    • Chương 9 bìa
      bởi Chung Seiker Sau khi Han-wol rời đi, A-nok lại đảo mắt nhìn mâm cơm sáng được bày biện tươm tất, ngon lành. Vẫn chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào. Y uể oải xúc vài thìa, nhưng rồi cũng buông đũa khi cơm trong bát vẫn còn quá nửa. Cố gắng không phát ra tiếng động, y nhẹ nhàng hé cửa, bưng mâm cơm đã được dọn dẹp sơ qua bước ra ngoài. Khi đi ngang qua căn phòng nhỏ nơi Han-wol đang túc trực, y càng nhón chân…
    • Chương 8 bìa
      bởi Ly Thiên "Quý phi không cần phải nghĩ ngợi gì cả, cứ việc ôm trọn lấy ta theo cách mà ngươi muốn." "Bệ hạ." "Không muốn sao?" Ki-jun nắm chặt lấy bàn tay Hae-eon, vội vã tìm đến đôi môi y để thỏa mãn cơn khát khao đang dâng trào mạnh mẽ. Hae-eon nhắm nghiền mắt, lặng lẽ đón nhận ngọn lửa dục vọng của hắn đang cuồng nhiệt luồn lách qua từng kẽ hở của đôi môi. A, a. Vào cái ngày thế…
    • Chương 4 bìa
      bởi Ly Thiên Thế nhưng, trái với mong mỏi của các nàng, phản ứng của Hoàng đế đối với Long Hoa Quý phi ngày hôm nay lại khác hẳn vẻ lạnh lùng hờ hững thường ngày. Ánh mắt ngài chao đảo liên hồi, đảo quanh giữa bộ tang phục Quý phi đang mặc và khuôn mặt ướt đẫm nước mưa của y. Sự bàng hoàng, xót xa hiện rõ dẫu đứng từ xa cũng có thể dễ dàng nhận ra. Các phi tần sốt ruột quan sát từng cử chỉ…
    • Chương 17 bìa
      bởi Ly Thiên "Tiện thiếp bái kiến bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế." "Được rồi. Nàng làm cái gì mà để ca ca nàng ốm liệt giường ra nông nỗi này mà không biết hả?" Bị Hoàng đế trút giận một cách vô cớ, San-wol vẫn không hề biến sắc, cung kính đáp lời. "Là do thần thiếp sơ suất, tội đáng muôn chết. Xin bệ hạ rộng lòng tha thứ. Nhưng ca ca của thần thiếp từ nhỏ vốn dĩ da dẻ…
    • Chương 31 bìa
      bởi Ly Thiên Dẫu cha của Xương tần đã thân chinh dâng bản tấu chương với lời lẽ như vậy, Hoàng đế vẫn làm như không thấy, không nghe, và đêm hôm đó vẫn quyết định nghỉ lại tẩm cung của Xương tần. Theo luật lệ hoàng cung, một khi Hoàng đế đã giá lâm và qua đêm tại tẩm cung của phi tần nào, thì dẫu thực tế chưa hề lâm hạnh, phi tần đó vẫn được công nhận là đã được sủng hạnh. Thiên hạ…
    • Chương 30 bìa
      bởi Ly Thiên Hae-eon đau đớn nhắm nghiền mắt lại. Y rất muốn đưa tay ôm lấy cái đầu đang nhức bưng bưng, nhưng vị trí hiện tại không cho phép y dễ dàng bộc lộ sự yếu đuối hay đau đớn ra mặt. Y luôn phải nở nụ cười rạng rỡ như một đóa hoa tươi tắn, vờ như bản thân chẳng vướng bận chút âu lo, sầu não nào trên đời. Chỉ có như vậy, chủ nhân thực sự của đất nước này là Tể tướng mới có…
    • Chương 59 bìa
      bởi Ly Thiên "Chủ tử của các ngươi to gan, dám làm tổn hại đến kim chi ngọc diệp của bổn vương. Thế mà còn dám bỏ chạy mà không một lời tạ tội." "Nô tỳ xin được thay mặt công tử tạ tội ạ. Tội nô tỳ đáng muôn chết, thưa vương gia. Nhưng công tử nhà chúng nô tỳ vốn khờ khạo, cúi xin ngài rộng lượng bỏ qua cho một lần này. Xin vương gia minh xét, bệ hạ ngày nào cũng đích thân ghé thăm, nếu ngài…
    Ghi chú