Các chương
-
"Nhờ có Xương tần mà muội muội của Bàng quý nhân và huynh trưởng của Địch phi mới có thể qua mặt Tể tướng, thuận lợi kết duyên thành chồng vợ, chẳng phải đó là một chuyện hỉ sao." "Thế nhưng Bệ hạ!" "Vào ngày giỗ Hoàng hậu, nếu trẫm ban ân sủng cho Bàng quý nhân, chắc chắn Tể tướng sẽ để mắt đến Bàng gia. Thử nghĩ xem, nếu Tể tướng biết được Bàng gia và Địch gia có hứa…-
131,9 N • Ongoing
-
-
"Cái gì?" "Bệ hạ mau chóng đến đó xem sao ạ." "Chậc. Chắc lại có chuyện tày trời gì rồi." Hae-eon khẽ chép miệng, rảo bước nhanh hơn. Ngự giá của Hoàng đế đã đợi sẵn trước cổng Trùng Hy Cung. Trước khi lên kiệu, Hae-eon khẽ vẫy tay gọi Thái y Trương Thời Bạch. Vốn là người ít nói, hắn lẳng lặng ghé tai vào sát miệng Hae-eon, vừa nghe Bệ hạ căn dặn vừa gật đầu. "...Ngươi mau…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Bước qua ngai vàng, tiến đến vị trí hàng đầu tiên dành riêng cho Tể tướng, Park Je-mun ngẩng cao đầu, hất hàm nhìn Hoàng đế bằng ánh mắt sắc lẹm, xanh lè. Ông ta không còn là cái bóng mờ ảo giật dây sau tấm rèm nữa, mà đã trở lại với vai trò Tể tướng uy quyền. Ông ta lạnh lùng nhìn xuống Jeok Man-hee đang quỳ mọp dưới đất cầu xin, rồi cất giọng đanh thép quở trách. "Ngươi để ngoài…-
131,9 N • Ongoing
-
-
"Đúng vậy. Bệ hạ và Quý phi nương nương đi tĩnh dưỡng, ắt phải có hành cung đàng hoàng chứ!" "Chúng ta phải biến ngôi làng bị ngập lụt thành một hồ nước thơ mộng, đồng thời tìm nơi ở mới cho những bách tính mất nhà cửa, để Quý phi nương nương đến đó du ngoạn không phải bận tâm chướng mắt!" "Để đảm bảo Bệ hạ và Quý phi nương nương không bị thiếu thốn lương thực, các quan…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Kể từ lúc bước chân vào hoàng cung này, đây là lần đầu tiên Hae-eon bắt gặp một ánh mắt hiền từ đến vậy trên gương mặt Quý phi khi hắn nhìn Nguyên. Hắn ấn nhẹ một tay lên đầu đứa trẻ, buông lời trách móc nhẹ nhàng. "Chậc. Dạo này lười biếng nên học chữ mới chậm chạp thế này đây." "Nhưng mà mấy đứa cùng đợt với con là So-yoon với Dong-baek có biết chữ nào bẻ đôi đâu mà vẫn…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Nhưng nét gượng gạo ấy cũng nhanh chóng biến mất như chưa từng tồn tại. Ai trong cái hoàng cung này mà chẳng biết Bệ hạ sủng ái Long Hoa Quý phi là thế, nhưng thực chất người ngự trị trong trái tim ngài vẫn luôn là Hoàng hậu. Và người thấu hiểu điều đó hơn ai hết, chẳng ai khác ngoài Park Ki-jun. Ngoài Nguyên, chẳng ai bắt gặp tia đau đớn thoáng qua trên khuôn mặt hắn. Quý phi điềm nhiên đáp…-
131,9 N • Ongoing
-
-
"Ưm, không chịu đâu. Ôm Bệ hạ ấm lắm cơ." "Nhanh lên." "Oa, Bệ hạ ơi. Quý phi nương nương bắt nạt con." "Sao cơ? Bắt nạt á?" "Vâng ạ!" Câu trả lời chắc nịch của đứa trẻ khiến Ki-jun cứng họng trong giây lát. Vẻ mặt sững sờ của hắn buồn cười đến mức Hae-eon bất giác phì cười. Thấy Hae-eon tự nhiên mỉm cười, Ki-jun lấy ngón tay chọc chọc vào má Nguyên, gặng hỏi. Đứa trẻ…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Thời gian cứ thế thấm thoắt thoi đưa. Chuyến đi tĩnh dưỡng ở biên giới Đông Bắc của Hoàng đế và Quý phi ngày một cận kề, nhưng hậu cung thì vẫn chẳng lúc nào yên ổn, chuyện lớn chuyện nhỏ cứ liên tiếp xảy ra. Nơi ồn ào, thị phi nhất phải kể đến Từ Ninh Cung của Xương tần. Hôm thì bát canh tẩm bổ của nàng bị phát hiện có hạ độc, hôm thì trong khu ngự uyển nàng hay dạo bước…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Giờ thì Xương tần đã phần nào hiểu được lý do tại sao gia tộc của An phi và Địch phi - những kẻ chia sẻ ân sủng của Bệ hạ cùng với Quý phi - lại ngày một lớn mạnh, và bằng cách nào họ có thể sống sót dưới bàn tay thao túng của Quý phi. Nếu khéo léo lợi dụng bản tính mềm yếu, đa cảm này của Hoàng đế, nàng chắc chắn không chỉ củng cố địa vị gia tộc mà còn có thể đe dọa đến…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Nhớ lại khoảnh khắc đó, nàng bất giác nghĩ đến truyền thuyết ngàn năm được truyền tụng ở Lý Hoa. Hoàng tộc Lý Hoa mang trong mình dòng máu Hoàng long, là rường cột của đất nước, là hiện thân sống của Hoàng long. Tương truyền rằng, vì quá đỗi yêu thương mảnh đất này, Hoàng long đã mượn thân xác của hoàng tộc để dõi theo, che chở cho chúng sinh. Khoảnh khắc thân thể của bậc vương giả…-
131,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 41 42 43 … 102 Tiếp