Các chương
-
Kể từ lúc Si-ron bước vào bệnh viện, vị bác sĩ có dáng vẻ nhợt nhạt, chẳng có lấy một chút thân thiện nào và chưa từng rời khỏi ghế lấy một lần, rốt cuộc cũng chịu đứng dậy. Mái tóc đen vuốt ngược kiểu slick-back không một kẽ hở, cùng đôi mắt xanh thẳm. Xương chân mày nhô cao khiến hốc mắt trông sâu hoắm, người đàn ông này toát lên khí chất giống một diễn viên điện ảnh hơn là…-
35,4 N • Ongoing
-
-
Câu 5. Quý khách có đang mắc các chứng rối loạn chức năng tình dục như rối loạn cương dương hay xuất tinh sớm không? Có (+1) / Không (+0) Tại phòng khám, cầm tờ phiếu khảo sát trên tay, Yoon Si-ron đảo mắt nhìn câu hỏi đầy tế nhị vừa đập ngay vào mắt. Vốn chẳng mảy may tự tin vào bất cứ chuyện gì dính dáng đến "cậu nhỏ", cậu bỗng thấy bản thân nhỏ bé đến thảm hại, dù hiện tại…-
35,4 N • Ongoing
-
-
Vừa chuẩn bị ra ngoài, khoác áo khoác lên, ánh mắt vô tình hướng về chiếc ghế sofa trống trơn. Không hiểu sao chỗ ấy trông trống vắng lạ. Cái thứ nhỏ bé đó ngồi chiếm văn phòng cũng mới vài ngày thôi. Dường như đã quen với việc kẹp nó bên hông, thỉnh thoảng nhào nặn và ngắm nghía. Hôm nay vì có nhiều việc và buổi gặp trưa, nên để nó ở nhà, nhưng ngày mai chắc phải kẹp đi làm. “Về…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Bác sĩ mỉm cười hiền lành quay sang nhìn giám đốc. Ánh mắt đẫm lệ của Amin cũng hướng về phía anh ta. Nhưng ánh mắt của giám đốc vẫn lạnh lùng. Im lặng đứng phía sau, anh ta bước lên một bước, nắm lấy cổ tay Amin kéo mạnh. Amin đang nắm chặt tay bác sĩ, bị kéo ra như một con rối không có sức lực. “Vậy... tôi xin phép ạ.” “Vâng, thưa bác sĩ. Thực sự, thực sự cảm ơn bác sĩ rất…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Những gì cậu nghe được chỉ là từ ‘bệnh viện tuyến trên’ và câu nói ‘xử lý để không bị chậm trễ’. Tôi hoàn toàn không biết bối cảnh trước sau, cũng không biết câu chuyện về ai, mức độ này thì coi như không nghe thấy cũng được phải không... “À, không ạ... Em không nghe thấy gì cả...” Nhìn Amin sợ hãi cúi mắt, anh ta im lặng một lúc. Một khoảng im lặng khó chịu ngắn ngủi trôi…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Nhưng có vẻ chưa hài lòng, một tiếng tặc lưỡi vang lên. “Phải khép sát vào hơn nữa. Cái đồ còm nhom này.” Amin dồn hết sức khép chặt hai chân theo chỉ dẫn của anh ta. Anh ta nhấc bổng đôi chân đang khép chặt đó lên, đặt lên một bên vai, rồi vừa phát ra tiếng cạch vừa mở khóa quần. Kéo cả quần lẫn quần xuống đến đùi, cái thứ hung tợn ngày thường lại thò ra. Nhìn dương vật đang rỉ…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Amin khó nhọc ngước đôi mắt đã bắt đầu ươn ướt lên nhìn anh ta. Giờ cậu có thể đọc được hơi nóng ẩn sau đôi mắt đen lạnh lẽo như rắn. Nhưng anh ta không cưỡng ép mở thân thể cậu. Dù giọng nói có vẻ ranh mãnh, Amin biết rõ lúc này anh ta đang trao cho mình quyền lựa chọn. Amin từ từ cúi mắt, cắn môi. Không sợ. Cậu đã biết rằng cảm giác căng tức vùng bụng dưới, lúc đầu chỉ thấy…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Dáng vẻ ngoan ngoãn, vừa vặn khẩu vị của anh như thế này thật đáng yêu, khiến anh phát ra những tiếng nhóp nhép mà quấn lấy lưỡi. Chụp, chụp... Âm thanh mút bẩn thỉu vang bên tai. Vừa mân mê vành tai và dái tai ngày càng đỏ ửng của đứa nhỏ, vừa dùng chiếc lưỡi cứng rắn cào mạnh lên vòm miệng. Nắm lấy chiếc xương chậu nhỏ xíu, cọ xát phần dưới một cách nhớp nháp, đôi chân mảnh khảnh…-
97,0 N • Ongoing
-
-
- Ngày giỗ mẹ con sắp tới rồi. Ghé qua một chuyến nhé. “Tất nhiên rồi ạ.” - Ừ. Anh In-hyuk để ta liên lạc, hôm đó gặp nhé. Cụp. Kết thúc câu chuyện ngắn gọn, cuộc gọi kết thúc. Đặt điện thoại xuống, lông mày anh hơi nhíu lại. Thuở thanh niên của ông nội, người đã gây ra bao sóng gió, cha của In-beom đã vô tình bị cuốn vào cuộc chiến giữa các tổ chức và mất mạng. Khi đó In-beom mới…-
97,0 N • Ongoing
-
-
“......” Ký ức tự nhiên quay ngược về cách đây không lâu. Những ngày đầu ngủ trong phòng giám đốc. Chiếc áo khoác đã nặng nề đè lên người, một cách kỳ lạ khiến cậu an tâm khi đang choáng váng vì cơn sốt cao. Chỉ đắp nhẹ thôi... ngủ một lúc, nếu thấy anh ta về thì treo lại chỗ cũ không được sao? Biết không có ai nhìn, Amin vẫn lén lút nhìn quanh như chồn đất, cuối cùng cũng lấy trộm…-
97,0 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 29 30 31 … 102 Tiếp