Các chương
-
Chỉ là, hoàn toàn không có cảm giác táo bạo hay cứng cỏi. Phải rồi, vì ngu ngốc đến thế nên ngay cả việc bị chụp ảnh công khai như vậy cũng không biết. Vốn dĩ, In-beom cảm thấy thiện cảm với loại sinh vật này. Nếu xét về mạnh yếu thì chẳng có tác dụng gì, nhưng mềm mại và xốp nhẹ, chỉ tồn tại để được mình yêu chiều. Dù sao cũng nghĩ nên gọi về xem thử một lần. Đang chán ngấy…-
97,0 N • Ongoing
-
-
“…….” Đến mức đó… cậu chưa từng mong muốn điều đó. Chỉ là nếu phải bị trói một mình ở đây, cậu chỉ muốn có một chút khe hở để thở thay vì dây cáp không cho phép dù chỉ 1mm khoảng trống. Nhưng giờ đây không thể nào rút lại được. Amin đành từ từ gật đầu với cái đầu không chịu cúi xuống. Anh ta cười như thể thấy vô lý. “Haha… không biết tìm đâu ra đứa khó chịu thế…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Mệnh lệnh với giọng trầm thấp khô khan, nhưng không còn sự tức giận như lúc nãy. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến lồng ngực dịu xuống một cách nhẹ nhõm. Amin chăm chỉ mút viên kẹo cùng với ngón tay. Khối nhỏ bé đến mức không cảm nhận rõ đường viền vì ngón tay to lớn của anh ta. Khi cố mút tạo ra tiếng chụp chụp, cậu không phân biệt được mình đang mút kẹo hay đang mút ngón tay anh. Viên kẹo…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Không thể nào nói với người đàn ông rằng cậu còn sợ sự trả thù của Sang-cheol hơn. “…Cái đó…” “Tưởng là đứa trẻ ngoan ngoãn, hóa ra không phải.” Người đàn ông nhổ ra một câu. Đồng thời, trái tim như bị đập tan tành. Trước khi Amin hoảng sợ kịp biện minh, bản án tàn nhẫn đã được tuyên. “Giờ nhóc cũng nên bắt đầu xuống dưới…-
97,0 N • Ongoing
-
-
“Hứ... ực...” Cằm run rẩy kêu lạch cạch. Nhìn vào đôi mắt người đàn ông với sự phẫn nộ lặng lẽ cô đặc, lời anh nói tự động vang lên trong tai. Rõ ràng là, nếu nói dối, anh ta sẽ cắt lưỡi, cắt lưỡi... “Hứ... ư... cứu... cứu cháu...” Phải van xin tha mạng, nhưng cơ thể vừa ngửi thấy mùi máu không thể thực hiện chức năng nào. Ngoài việc há hốc mồm đờ đẫn run rẩy như một kẻ…-
97,0 N • Ongoing
-
-
“Này, con chó. Dậy đi.” Giọng nói ẩm ướt đi vào tai. Amin giật mình ngẩng đầu lên. Ý thức vừa mơ hồ chìm trong bóng tối lúc nãy bỗng tỉnh táo ngay lập tức. Vừa mở mắt, thứ ập đến là cơn đau đầu khủng khiếp và khuôn mặt còn kinh khủng hơn của Sang-cheol. Trong bóng tối, hắn đang cười toe toét. Thay vì lấy dương vật ra đánh thức như hôm qua và hôm kia, hắn nhìn mặt Amin, từ từ kéo khóa…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Vội vã chạy theo Hyun-soo đang lao ra hành lang, Amin cũng cùng chạy. Mỗi bước chạy, đầu lại nhức nhối và ù đi. Vừa bước vào văn phòng, cậu đã thấy dáng vẻ của người đàn ông ngồi trên sofa và những tên đàn ông khác xếp hàng bên cạnh. Hyun-soo liếc nhìn rồi vội vàng gia nhập hàng ngũ. Người đàn ông vừa định mở miệng nói gì đó đột nhiên dừng lại. Amin vô tình đứng sát bên Hyun-soo, không…-
97,0 N • Ongoing
-
-
“…Hứ… hứ.” Luồng không khí bị xé rách thô bạo đã chộp lấy sự chú ý đang mơ hồ lạc lối. Ý thức vừa lang thang trong mơ bị kéo ra ngoài ngay lập tức cùng với nhịp tim đập khó chịu. Amin mở mắt nhưng một lúc không thể tỉnh táo. Trong vài giây đầu tiên, cậu không thể không nghĩ rằng những gì mình đang thấy là một giấc mơ. Đúng vậy, vậy thì đây là cơn ác mộng tồi tệ nhất gần…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Khác với dự đoán, bàn tay người đàn ông không tát vào gáy hay đánh vào má Amin. Giật mình như bị điện giật, Amin mở mắt. Mu bàn tay hắn đã chạm vào má cậu. Nhưng chỉ trong chớp mắt. Ngay sau đó, anh rút tay lại và nghiêng mặt một góc khó nhận ra. “Có sốt không.” Anh nói với giọng trầm thấp rồi vẫy tay về phía bọn đàn ông. Sang-cheol đang nín thở nhìn anh vội vàng chạy đến với vẻ mặt…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Tiếng nước bắn tách tách lấp đầy nhà vệ sinh hôi hám. Amin dùng chân đè lên cây lau nhà vừa lau sàn văn phòng lúc nãy, giặt một cách tỉ mỉ. Nhưng động tác lặp đi lặp lại của Amin dần chậm lại. Rồi đến một lúc, Amin hoàn toàn dừng chân và thở ra một hơi dài. “Ha…” Theo thói quen, cậu sờ vào túi quần thể thao nhưng tất nhiên chẳng có gì. Vì từ khi bị lôi đến đây, điện thoại đã bị…-
97,0 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 33 34 35 … 102 Tiếp